Chủ đề "Văn"

 Phương Uy (Phan Thiết)

Thuyền kéo va li trở về giáo đoàn Bác Ái lúc trời đã sẫm, sắp đến giờ kinh tối. Sơ Châu không nói gì, chỉ lẳng lặng dắt Thuyền về phòng và dọn cho Thuyền bữa cơm muộn. Sau đó sơ đi cắm hoa chuẩn bị cho Thánh lễ sáng mai.

Thuyền ngồi bó gối trong phòng, không bật đèn. Nhắm mắt vẫn thấy rõ mồn một từng đồ vật bài trí trong căn phòng nhỏ. Thuyền đã sống ở đây từ lâu lắm. Năm đó Thuyền chỉ mới khoảng ba hay bốn tuổi. Sau phiên tòa, mẹ đưa Thuyền đến gửi tại tu viện này. Lúc đó, các sơ vẫn nhận học trò nội trú, nhưng Thuyền quá nhỏ nên sơ trưởng không nhận. Sau mẹ Thuyền năn nỉ quá các sơ mới nhận nuôi Thuyền. Mẹ vét túi, đóng hết cho Thuyền ba tháng tiền ăn, hẹn tháng sau quay lại thăm Thuyền. Nhưng rồi không bao giờ mẹ quay lại nữa. Mấy tháng đầu, Thuyền còn mong mẹ đến, còn khóc nhèo nhẹo đòi mẹ. Nhưng càng mong càng vắng. Rồi dần dần, Thuyền cũng quen hơi sơ Châu, rồi lớn lên với sự bao bọc và ủ ấm của sơ Châu.

Ngày đó, thấy Thuyền khóc quá, sơ Châu có đưa Thuyền về nhà. Nhưng cửa đóng, hỏi hàng xóm mới biết nhà đã bán từ lâu, còn mẹ thì đi đâu không rõ. Ba mẹ Thuyền trước đều ở cô nhi viện nên Thuyền không có bà con gì. Vậy là Thuyền chính thức mồ côi từ năm bốn tuổi. Năm đó cũng là năm ba ra pháp trường. Nhưng chỉ sau này, Thuyền mới nghe sơ Châu kể lại. Chỉ biết rằng hằng năm, cứ vào trước Giáng sinh, sơ Châu lại đưa Thuyền đi thăm mộ một người, sau này mới biết là ba.

* * *

Uy lúc ấy cũng là cô nhi. Một bà mẹ nào đấy đã bỏ Uy trước cổng nhà thờ lúc Uy còn đỏ hỏn. Uy và Thuyền là hai đứa trẻ lạc mẹ lúc nào cũng ngác ngơ quấn lấy sơ Châu. Tuổi thơ của Thuyền trôi qua cùng Uy, trôi qua cùng tiếng kinh cầu sáng chiều trong ngôi giáo đường nhỏ và nghèo ấy. Uy lớn hơn Thuyền một chút nên đảm luôn nhiệm vụ trông Thuyền và đưa Thuyền đi học, dù vóc Uy nhỏ thó và bị tập tễnh ở chân do di chứng trận sốt thuở nhỏ. Dù vậy, Uy vẫn luôn bảo vệ cho Thuyền và dành mọi thứ đồ ăn ngon mà Uy có cho Thuyền.

Uy thiếu sữa mẹ từ nhỏ nên hay đau ốm quặt quẹo. Mỗi lúc ốm nằm một chỗ, Uy thường hay khóc thầm. Có lúc Thuyền vào thăm, biết được, Uy nói Uy thèm hơi mẹ lắm. Uy thèm cái cảm giác được mẹ ôm vào lòng như các đứa trẻ khác. Các sơ dù có thương cũng không biểu lộ tình cảm được như thế. Thuyền nghe rồi ngồi khóc theo Uy. Bởi Thuyền cũng nhớ mẹ. Mẹ Thuyền đẹp và thơm ơi là thơm! Thuyền khóc theo Uy một hồi rồi bảo Uy hãy để Thuyền ôm và ru cho. Thuyền vừa ôm vừa vỗ về và hát ầu ơ cho Uy nghe, giọng còn ngọng líu ngọng cò, Uy cười rồi thiu ngủ lúc nào chả hay.

Hai đứa có thế giới riêng là gốc xoài đằng sau dãy nhà học giáo lý. Ở đấy hai đứa bày đủ trò chơi. Thích nhất là những lúc Uy theo sơ Châu cắm hoa, sau đó xin các hoa thừa về và kết vòng hoa cho Thuyền. Lúc ấy Uy bảo Thuyền đội vòng hoa đẹp như cô dâu ấy. Mỗi lần trong xứ có lễ cưới làm phép ở nhà thờ, hai đứa dù ngồi trên dãy ghế của ca đoàn vẫn cố nhón lên để xem cô dâu. Uy thường bảo, nếu Thuyền là cô dâu của Uy, Uy sẽ làm hoa cưới cho Thuyền đẹp hơn hết thảy các bó hoa tay và hoa đội đầu của mọi cô dâu ở đây.

Thuyền cũng thường tưởng tượng cảnh mình làm cô dâu, đội voan trắng quỳ trước cung thánh. Nhưng Thuyền không tưởng tượng ra được chú rể, vì người ấy càng không phải là Uy với những bước đi tập tễnh.

* * *

Thuyền về lần này không gặp Uy. Uy vừa theo đoàn bác sĩ thiện nguyện đi Nam Phi từ tháng trước. Thuyền ngồi và nhớ khuôn mặt anh trong ráng chiều sót đỏ như máu, láng máng nhớ đôi kính trắng và tiếng anh cười khẽ khàng. Ở Uy cái gì cũng khẽ khàng và từ tốn, kể cả khi anh thăm, khám và tiêm thuốc cho các em nhỏ bị ốm trong nhà xứ.

Ngày Thuyền quyết định dọn ra ngoài ở với Nam, Uy cũng chỉ hỏi Thuyền một cách khẽ khàng: “Em quyết định vậy thật à?”. Rồi thôi. Không một câu chúc, kể cả chúc đi đường bình an. Thuyền miệt mài trong những ngày tháng với Nam. Chỉ thoảng nhớ Uy mỗi khi Nam đi chơi quá khuya không về, lúc ấy Thuyền thường ngồi dựa cửa sổ và nghĩ: Nếu giờ có Uy, Thuyền có thể ngồi kể lể hàng giờ với Uy cho bớt khổ tâm. Nhưng thường là cô ngủ quên cho đến khi Nam về đập cửa, càu nhàu sao cô không vào giường mà ngồi đây, coi chừng cảm lạnh cho coi. Rồi Thuyền cũng sẽ đánh rơi hết mọi sự trong vòng tay ấm áp và trong nụ hôn còn váng vất mùi rượu của Nam.

Thuyền không cần biết mình sống trong hạnh phúc ảo ảnh đó bao lâu. Thuyền như quên đi tất cả mọi người. Thỉnh thoảng Thuyền gọi cho sơ Châu, nghe loáng thoáng sơ Châu bảo là Uy có hỏi thăm em gái dạo này khỏe không. Em gái… em gái… Em gái này chưa một lần gọi điện cho Uy!

Chỉ đến một ngày, khi cả Thuyền và Nam tốt nghiệp, ngày Nam xin được vệc làm trong một bệnh viện lớn trực thuộc một công ty nước ngoài, Thuyền về nhà và như hẫng chân khi thấy nhà trống hoác. Toàn bộ vật dụng của Nam đã không còn. Thuyền cuống cuồng chạy quanh gọi Nam ơi Nam à mà vẫn không ai trả lời. Gọi phone cho Nam thì Nam không cầm máy, chỉ có tiếng chuông tít dài. Phải tới chiều, Thuyền mới nhận được tin nhắn dài dòng của Nam, đại ý là xin lỗi Thuyền vì đã chia tay mà không cho Thuyền sự chuẩn bị, và rằng từ nay mong Thuyền sống ổn, đừng tìm và hi vọng gì ở Nam.

Thuyền nằm bẹp mất ba ngày và rút ra một điều: Cô chẳng thể mang đến cho anh điều gì cả ngoại trừ tình yêu của cô. Mà anh thì còn cần nhiều điều khác, tỷ dụ như cô không phải là một con gà trong chuồng hay một cái ô tô trong nhà xe.

Lúc đó, Thuyền có nghĩ tới việc tìm mẹ, nhưng biết mẹ ở đâu mà tìm?

Ngày thứ tư, Thuyền gọi cho Uy. Nhưng Uy không nghe máy. Gọi lại thì máy không liên lạc được.

Thuyền chật vật vượt qua mùa đông trong căn phòng cũ vắng hơi Nam. Đâu biết rằng khi đó, nơi nước Pháp xa xôi, Nam đang hưởng những ngày trăng mật với vợ là con gái của tổng giám đốc bệnh viện nơi Nam thử việc.

Ra trường, nhưng xin việc không dễ. Bao lần Thuyền đã có ý định về lại nhà xứ Bác Ái. Nhưng Thuyền vẫn còn giận Uy. Tức cái lúc cô gào khóc gọi Nam đến khản hơi, gọi cho Uy thì Uy không thèm trả lời. Ấm ức như đứa trẻ bị bỏ rơi, Thuyền quyết không thèm về Bác Ái gặp anh nữa.

Rồi Thuyền cũng xin được việc làm ở một bệnh viên tư nhân. Công việc tuy vất vã nhưng lại có hiệu quả tốt để giúp Thuyền quên đi nỗi đau trong lòng. Ngoài việc khám chữa bệnh, Thuyền còn nhận thêm việc điều đưỡng, chăm sóc các người già bị ốm phải điều trị lâu dài trong bệnh viện. Tưởng như là ổn.

Cho đến ngày bệnh viện được chuyển nhượng để sát nhập với một bệnh viện lớn khác, và giám đốc mới không ai khác hơn là Nam, thì Thuyền mới té ngữa. Té ra cuộc sống không có chỗ cho Thuyền.

Thuyền đi như bỏ của chạy lấy người. Trong thâm tâm vẫn thấy mình còn yêu Nam lắm, bão lòng đã yên sóng đâu. Thuyền tưởng là quên, khi Thuyền cố ý quay cuồng trong công việc. Thuyền tưởng mình đã bước được tới phía trước. Nhưng thật ra chỉ là Thuyền tự mị hoặc mình. Thuyền thức ngộ ra rằng có những người rất khó bị kẻ khác quên đi. Đôi lúc cứ tưởng là đã quên, quên thật rồi, nhưng khi gặp nhau, thì mới biết rằng quên chỉ là quên tạm, như những lượt sóng ngầm trong lòng biển, bùng lên là bùng mạnh không tưởng.

Nơi đầu tiên mà Thuyền nhớ đến khi ngồi trên ghế chờ trong bến xe là hàng ghế trước đài Mẹ Mễ Du, nơi Thuyền vẫn thường ra cầu nguyện mỗi chiều cùng Uy và sơ Châu. Vậy là Thuyền theo quán tính mà quay về.

Khi sơ Châu về đến phòng, bật đèn lên, mới thấy Thuyền ngủ quên từ lúc nào. Dáng nằm vẫn co quắp và cô đơn như mỗi lần hờn giận thuở nhỏ. Sơ chỉ cẩn thận đắp mền, giăng mùng cho Thuyền rồi lặng lẽ cầu nguyện. Trong cung lòng thánh nữ kia, sơ vẫn luôn xem Thuyền là con gà con ướt sũng cần được che chở bởi bộ lông ấm áp của mẹ gà.

* * *

Thuyền đang ăn sáng thì sơ Châu nghe điện thoại. Cuộc gọi đường dài từ Nam Phi. Nghe tiếng sơ hồ hởi, hình như có nhắc đến Thuyền.

Ngồi khỏa chân trên cây cầu bắc ngang dòng suối sau tu viện, Thuyền trìu mến nghe tiếng trẻ con trong xứ vào học lớp lá đang đánh vần, có tiếng sơ Thủy bắt nhịp bài hát.

Ôm hộp quà Uy gửi lại cho Thuyền mà lúc nãy sơ Châu trao cho, Thuyền vừa mỉm cười vừa đọc hết bức thư của Uy. Chợt nghe lòng len nhẹ một tia hạnh phúc mỏng như tia nắng đầu ngày xen qua kẽ lá khi biết rằng từ lâu Uy đã không xem Thuyền như em gái. Sơ Châu bảo giữa tháng này Uy về.

Thuyền nhìn đám trẻ con như đàn gà con chiêm chiếp quanh sơ trong giờ tập múa. Ơ, sắp Giáng Sinh rồi nhỉ! Các bé đang tập múa thiên thần, những khuôn mặt xinh xinh non nớt đáng yêu. Sáng mai sơ trưởng đã phân cho Thuyền một lớp. Lớp này là lớp các bé mồ côi giáo đoàn nhận về nuôi, với những đôi mắt lạc bầy ngơ ngác như Thuyền dạo ấy.

Dạo này, con suối trong không còn trong veo như trước nữa, người dân sống trên đầu nguồn cứ hồn nhiên vứt rác xuống suối làm trôi lề dề từng đám. Thuyền hơi nheo mắt khi thấy một đám xanh non lạc trong đám bao ni lông bệp bềnh. Rác. Lục bình trong rác. Hoa trên lục bình. Bướm trên hoa.

Đôi bướm vàng chấp chới rồi bay đi. Tiếng đàn bài Silent Night trong trẻo vang ra từ phòng tập múa. Ừ, đêm Thánh vô cùng sắp đến rồi, không biết Uy có về kịp trước ngày 24 để cùng Thuyền viếng mộ ba, cùng Thuyền cầu nguyện trong đêm Giáng Sinh này không? Sau những lầm lạc, dường như Thuyền đã trở về đúng chỗ, ở cái nơi mà Thuyền đã bắt đầu cuộc đời mình trong yêu thương, để lại có thể bắt đầu một cuộc đời mới…

* Maria Nguyễn Thị Mỹ Kiều (Gx.Cù Lâm)

Nó chạy ra khỏi nhà giữa cơn mưa tầm tã... Mưa ào ào xối xả đập vào khuôn mặt nó... Mưa và nước mắt quyện làm một với nhau mặn đắng. Gió từng cơn rít lên. Chớp nháy liên hồi. Chân đất lang thang, đầu tóc và người nó ướt sũng, lạnh run…
Ngoài đường chẳng có xe cộ qua lại, cũng chẳng thấy có một bóng người nào. Trong bụi cây trước mặt chợt có tiếng kêu rên thảm thiết, nó tiến lại gần vạch bụi cây ra và thấy... Á! Hai con mắt sáng trưng đang nhìn nó, một chú chó con đang run cầm cập vì lạnh. Tội nghiệp! Nó  dang tay ôm lấy chú chó con vào lòng. Nằm trong vòng tay của nó chú ngoan đến lạ, chẳng phải là chủ thế mà nằm im thin thít...
Từ đằng xa nó nghe tiếng chó sủa... Càng gần.. Càng gần... Trong ánh đèn đường lờ mờ nó thấy có một con chó đang chạy hết bụi này đến bụi kia và liên tục sủa... Nghe tiếng sủa, chú chó con tự nhiên vẫy đuôi và rên lên...Vừa rên chú vừa ngước nhìn nó rồi lại nhìn về phía trước. Chắc là mẹ nó rồi, mất con nên đã lặn lội dù trời mưa, mặc cho thân mình ướt sũng cũng phải tìm cho ra đứa con của mình. Con chó ấy tiến lại gần, nó hạ chú chó con xuống đất... Ngay lập tức cả hai mẹ con cùng sà đến bên nhau vẫy vẫy đuôi mừng rỡ.
Nó lại nghĩ đến mình... Nghĩ đến đứa con còn ngây dại trong bụng nó... Đứa trẻ đó đâu có tội tình gì! Chỉ là lỗi do nó và hắn... Không! Đứa trẻ không việc gì phải chết, đến cả loài chó nó còn biết thương con cơ mà! Vậy mà... Gia đình nó vì cái sĩ diện mà bắt nó phải bỏ cái thai ấy... Mặc cho nó khóc lóc nài xin họ vẫn kiên quyết không giữ lại. Một là chọn bố mẹ... Hai là chọn đứa con. Nhiều lần nó cãi nhau với bố mẹ nó về chuyện ấy... Và đêm nay cũng vậy... Mẹ bảo nó quyết định nhanh để bà dẫn đi phá, bởi nếu không phá bây giờ thì thai nhi sẽ một ngày lớn và khi ấy rất nguy hiểm cho nó. Gia đình nó là một gia đình Công giáo, bố nó là một chủ tịch Hội đồng giáo xứ, mẹ nó cũng là một bà biện của giáo khu... Cả bố mẹ nó đều hiểu rõ phá thai đồng nghĩa với việc giết người, là một tội cực nặng... Vậy mà vì danh dự, vì cái mà họ cho là sĩ diện đã ép nó phải bỏ cái thai này.
ó, một cô bé vừa tròn 18 tuổi, cái tuổi đẹp và đầy mộng mơ với biết bao hoài bão đang ấp ủ. Vậy mà vì một chút lỗi lầm trong tình yêu, nó đã đánh mất đi phẩm giá của mình. Chàng trai mà cô đem lòng yêu thương lại là một kẻ khốn nạn. Khi biết tin cô có thai thì hắn đã không thừa nhận và còn cặp bồ với một cô bạn học chung trường... Quá phẫn uất, nó muốn chết ngay lúc đó,  nhưng đứa con trong bụng là nguồn sống của nó, là động lực để nó tiếp tục sống. Nó lấy hết can đảm để nói chuyện với bố mẹ. Nghe xong, bố mẹ nó chửi bới và nhục mạ nó vô cùng nhưng nó vẫn chịu đựng, chỉ mong họ chấp nhận đứa con trong bụng nó mà thôi. Nhưng rồi sao?
Mở cánh cửa và bước vào phòng, nó lấy vài bộ đồ bỏ vào túi xách cũ, thu dọn căn phòng sạch sẽ rồi bước ra cửa trong đêm tối.
Ba năm sau...

Đứa trẻ ngày nào trong bụng nó giờ đã là một cậu nhóc bụ bẫm bước từng bước chập chững trên sân. Có một bà mái tóc hoa râm, một ông mái tóc muối tiêu đang vui đùa cùng cậu nhóc ấy. Trong căn nhà ấy sau ba năm vắng lặng tiếng nói, tiếng cười thì giờ đây khắp căn nhà như có sức sống trở lại, ấm áp hơn, tiếng cười râm ran từ trong nhà ra tới đầu ngõ...

* Catarina Cao Quỳnh Trường Nhi (Gx.Mằng Lăng)

Ngày 14 tháng 6 năm 2017
Mọi thứ cứ thế tiếp diễn, chẳng ai thèm quan tâm tới tôi đang buồn hay vui, chỉ quan tâm tới cuộc sống của họ.
Ngay cả ba tôi cũng bỏ mặc con gái của mình, chỉ lo tụ tập ăn chơi với bạn bè chiến hữu.
Mẹ đã bỏ đi, chỉ còn lại ba cha con, vậy mà… Chị Hai thì bị bác, chị họ và ba ép đi vào Nha Trang để quen dần với cuộc sống sau này ở trong đó.
Hôm nay một mình tôi phải ở trong căn phòng nhỏ lạnh lẽo, cô đơn này. Lúc còn chị Hai thì căn phòng tấp nập, rộn ràng, vui biết mấy. Giờ chỉ còn mình tôi nên chẳng biết làm gì. Trong nhà cũng chẳng có gì để chơi, ngay cả ti-vi vũng không có để xem… Ăn cơm một mình suốt hai ngày liền (nói là cơm chứ thật ra là mì tôm gói), chán lắm chứ! Ăn xong là leo lên giường lăn qua lăn lại, nhớ những lúc có chị ở nhà, ba cha con sum vầy vui vẻ biết bao nhiêu. Buồn quá thì lấy giấy bút ra vẽ, nhưng rồi cũng chán, vì chả được đi chơi gì cả…
Nhiều lúc tôi hỏi thầm với Chúa là: “Tôi sinh ra trên Trái đất này làm gì? Chẳng ai thèm quan tâm, chia sẻ với tôi…”. Tôi thấy buồn và tủi thân lắm chứ, nhưng nghĩ đến Chúa và mọi người nên tôi thôi cái ý định muốn chết đi.
Nhưng sau nhiều ngày hỏi thầm với Chúa như vậy, tôi cũng đã tìm được câu trả lời: “Chúa cho tôi thân xác và linh hồn này để sống, để đi rao giảng về nước Thiên Chúa cho mọi người biết. Tôi được sinh ra để làm con chiên của Ngài là một hạnh phúc lớn…”. Từ đó, tôi không còn ý định cắt cổ tay tự tử nữa...
Tôi chỉ cầu xin Chúa một điều nhỏ nhoi giúp cho con chiên nhỏ bé này là: “Xin cho gia đình con trở lại như trước kia, ba con quan tâm con nhiều hơn, chị con mau về chơi với con để con không phải ở nhà một mình nữa…”.


* Maria Kiều Nguyễn Yến Nhi (Gx.Cây Rỏi)


Chẳng hiểu tại sao mỗi khi nước mắt tuôn rơi, tôi thật sự nhớ mẹ, nhớ ngoại – những “người đẹp” trong lòng tôi. Mỗi người đều có một thần tượng trong trái tim mình, tôi cũng thế, người đẹp lòng tôi chính là ngoại – người phụ nữ đã nuôi nấng tôi từ lúc lọt lòng mẹ cho đến giờ đã là cô gái tuổi 24. Và “người đẹp” cũng là tên gọi thân thuộc mà tôi đặt cho cho bà ngoại thân thương của tôi.
Thật sự tôi rất sợ đến cái ngày đó, ngày mà “cô gái xinh đẹp ngoài 70” ấy ra đi mãi mãi, nên mỗi ngày tôi chỉ cầu xin một điều: Xin Mẹ gìn giữ và chở che ngoại. Ở cái tuổi vừa đủ để trưởng thành này, tôi muốn kể rất nhiều về tuổi thơ bên ngoại. Đó là những ngày chỉ có chơi, ăn và học, chả phải làm bất cứ thứ gì. Chơi thì cũng được “người đẹp” cưng đến nỗi đầu tư cho nguyên bộ đồ hàng, còn bày cho tráng bánh tráng bằng cái lò tự chế bé xíu. Ăn thì toàn những món ngon, ngoại nấu thì bao giờ cũng ngon miễn bàn luôn! Đi học về, tôi chỉ có việc ăn ngủ, không quét nhà, giặt đồ hay rửa chén gì cả. Được cưng quá nên tới giờ vẫn ế chưa có chồng được! Bởi vậy “người đẹp” hay thủ thỉ: “Con cháu nhà người ta thì lấy chồng ầm ầm, còn nhà mình chờ hoài mà chẳng thấy”. Tôi cũng chỉ biết cười trừ rồi kiếm chuyện chọc ngoại cho qua với lý do: “Tại ai đó cưng quá nên giờ đâu biết làm cái chi đâu mà có chồng. Với lại có chồng rồi ai đâu chọc ghẹo cho người đẹp vui cơ chứ!”.
Cho đến giờ tôi lại đi học đi làm xa, “người đẹp” thì giờ không còn đi lại được nữa. Một đứa cháu xa nhà chỉ biết cầu nguyện và luôn ngoan để mãi là niềm tự hào của ngoại, và để ngoại không buồn thôi. Ba năm ngoại nằm một chỗ, không còn gọi tôi dậy mỗi sớm mai để đi lễ 5 giờ như xưa được nữa, không còn nấu các món ăn vào những dịp lễ bổn mạng, và rất nhiều điều không thể làm được nữa. Đến cái ước muốn đơn giản là đi đến nhà thờ mỗi khi nghe hồi chuông thánh đường vang lên, chỉ một lần thôi cũng được, nhưng có lẽ ước nguyện đó chỉ thực hiện được khi vâng theo tiếng Chúa gọi mà về với Ngài. Hơn nửa năm ngoại không còn ăn uống được bất cứ thứ gì, sữa và Mình Thánh Chúa là nguồn dinh dưỡng duy nhất, nên thật sự con rất sợ tới ngày đó, ngày mà “người đẹp” được tới nhà thờ lần cuối để đi theo tiếng gọi của Chúa trên quê trời. Đời người rồi ai cũng phải ra đi theo đúng quy luật cuộc sống “sinh-lão-bệnh-tử “, nhưng thật sự tận đáy lòng con vẫn muốn ngoại ở mãi với con, để con được giận hờn, làm nũng với ngoại, để con luôn có một người đứng sau và ủng hộ con trong mọi việc. Dù sai hay đúng “người đẹp” vẫn động viên con cố gắng, dẫu cho mọi người không đồng ý nhưng ngoại vẫn cho phép con thất bại để mạnh mẽ, để trưởng thành và lớn lên bằng chính kinh nghiệm bản thân mình. Có lẽ vì sống với ngoại từ lúc lọt lòng mẹ tới giờ, nên với con ngoại là tất cả. Nhớ lúc bé mỗi lần về nhà ba mẹ chơi, ăn cơm tối với ông bà nội, ba mẹ và mấy đứa em xong là con đòi về ngoại. Lúc đó cũng chừng 8 giờ tối rồi, mẹ bảo đi ngủ đi rồi mai dẫn về, thế nhưng con nhất quyết ngồi đó khóc cho đến khi nào chở con về với ngoại mới thôi.

Hôm nay ngày của Mẹ, con tham dự thánh lễ Thiếu Nhi, kết thúc thánh lễ Cha phó đã cho phát một đoạn phim để nói về tình thương của mẹ dành cho con cái, dù con không ngoan ngoãn, hay trách móc nhưng mẹ vẫn hy sinh tất cả cuộc đời cho con. Con đã khóc và nhớ ngoại, một người phụ nữ suốt đời vì con cháu, một người luôn tận tâm cho công việc nhà Chúa. Một mùa hè nữa lại đến, cảm ơn ngoại đã cho con những ngày hè đầy yêu thương, cảm ơn vì đã đến trong cuộc đời con, cảm ơn vì những hy sinh trong suốt bao năm tháng nuôi nấng con. Nguyện xin Chúa và Mẹ Maria luôn bên ngoại trong những đau đớn của bệnh tật thể xác, và gìn giữ linh hồn ngoại luôn mãi. Con nhớ Ngoại – “người đẹp” của lòng con!


* Anna Nguyễn Thảo Nhi (Gx.Trường Cửu)

         

         Tuy nhà không giàu nhưng ba mẹ tôi bao bọc tôi kĩ lắm, chẳng bao giờ tôi phải động vào những công việc khiến bàn tay của mình phải ửng đỏ lên cả. Ai cũng bảo tôi giống “tiểu thư”, từ bạn bè cho đến người thân, từ lớn đến bé đều mỉa mai tôi như thế. Hồi nhỏ tôi thích nghe như thế lắm, và tôi cũng tập cho bản thân mình có phong thái một tiểu thư thực sự.
Từ ngày mẹ có em bé, tôi yêu em bé lắm! Tôi có em, tôi sẽ không cô đơn nữa, tôi nghĩ mình sẽ luyện cho cu cậu trở thành một tiểu thiếu gia để hợp với tôi là tiểu thư. Nhưng ba mẹ dần lơ tôi đi, chỉ biết ôm lấy em bé suốt ngày. Ba mẹ hết thương tôi như trước rồi. Lúc nào cũng bắt tôi phải nhường em thứ này, nhường em thứ kia. Tôi bắt đầu thấy ghét em bé! Từ bỏ ý định luyện nó thành “tiểu thiếu gia”, thay vào đó tôi sẽ biến nó thành “ôsin” của tôi. Tôi cố ý hành hạ nó hết lần này đến lần khác. Mẹ bảo tôi cho em bú sữa thì tôi đổ trên người nó, mẹ nghiêm khắc nhắc nhở tôi. Trông em thì lại chọc cho em khóc, em quăng đồ của tôi thì tôi đánh vào mông rồi bỏ vào kho mặc cho nó khóc thét. Mẹ vô cùng tức giận, đánh tôi rất nhiều và nhốt vào kho. Lần đầu tiên tôi bị mẹ đánh nên cảm thấy rất sốc. Tôi đã khóc và cầu xin mẹ mở cửa nhưng mẹ chẳng tha thứ cho tôi. Bóng tối là thứ đáng sợ nhất trong cuộc đời tôi. Tôi bắt đầu ghét mẹ vì mẹ không thương tôi như trước nữa mà thương em hơn. Trong lúc hoảng sợ, tôi đã cầu nguyện với Chúa rằng Chúa hãy trừng trị mẹ vì tội không công bằng. Cũng bởi vì lòng đố kị đã khiến cho lý trí của tôi đi hướng sai lệch với ý Chúa muốn là phải thảo kính cha mẹ mình. Tôi không còn yêu mẹ nữa. Và cơn ác mộng bóng tối cứ bám theo tôi mãi, chẳng dứt vào mỗi giấc ngủ.
Theo thời gian, tôi dần lớn lên trong sự ganh ghét. Tính “tiểu thư” của tôi vẫn chưa thay đổi, vẫn không muốn động tay vào công việc nhà. Còn thằng em tôi thì ngược lại, ai cũng khen nó là con trai mà giỏi việc nhà, ngoan ngoãn. Phải sống chung nhà với nó, gặp nó mỗi ngày tôi lại càng ghét nó thêm. Tôi luôn bày trò, sai bảo nó làm rất nhiều việc cho tôi. Chắc nó ghét tôi lắm nhưng sao vẫn im lặng và không dám ho he gì với tôi dù chỉ một cái trừng mắt. Tôi vẫn luôn lầm tưởng những điều đó là do Chúa làm theo những gì tôi cầu xin. Lúc đó tôi chỉ biết nghĩ rằng chỉ có Chúa mới yêu tôi thôi, còn lại chẳng ai quan tâm tôi cả.
Nếu có người bất chợt hỏi tôi về công việc của mẹ chắc tôi đứng hình, bởi tôi chẳng biết mẹ làm công việc gì để nuôi gia đình trong khi ba thì thất nghiệp. Nhưng tôi cũng chẳng buồn quan tâm làm gì vì mẹ chẳng yêu tôi mà. Ở trường, tôi oách lắm! Bạn bè vây quanh, nịnh nọt tôi vì tôi hay dẫn lũ nó đi ăn hàng. Thế mà ở trường vui hơn ở nhà, cứ mỗi lần nhìn thấy bản mặt thằng em là thấy khó chịu. Nhiều lần ba khuyên tôi nên thương em nhiều hơn nhưng những điều đó chẳng tồn tại trong tâm trí tôi. Tôi càng ngày càng hách dịch và lên mặt. Đến hàng xóm cũng thấy khó chịu, tôi vẫn không quan tâm.
Mấy hôm sau, tôi cố ý tổ chức một buổi tiệc nho nhỏ chủ yếu để sai vặt thằng em. Mặc dù biết nó ngày hôm sau có mấy bài kiểm tra nhưng vẫn muốn hành xác nó. Kế hoạch không thành khi mẹ đi làm về sớm, chuẩn bị tất cả và bảo nó lên học bài. Không cam tâm nhưng cũng đành chịu. Khi bạn tôi đến, mẹ muốn lên xem thử bạn bè tôi chơi như thế nào nhưng tôi sợ tụi bạn thấy được vẻ quê mùa của mẹ nên mới đẩy mẹ xuống bếp và trách:
- Ở dưới bếp được rồi, mẹ lên nhà chi vậy?- Tôi dùng dằng.
- Mẹ không thể biết con chơi với ai à? Hay con…
- Con mắc cỡ lắm, con chơi với ai mẹ cứ mặc kệ con, đừng quan tâm làm gì, mẹ lo việc của mẹ kìa. Con lên chơi với mấy đứa…
- Con này, mẹ chỉ sợ con chơi với mấy đứa hư hỏng.
- Mẹ không thương con thì thôi chứ đừng làm con mất mặt…
Nói xong tôi quay phắc đi, bỏ mặc phản ứng của mẹ. Lúc lên nhà, lũ bạn hỏi tôi:
- Bà đó mẹ mày hả?- Tụi nó ngó vào bếp.
- Điên hả? Ôsin nhà tao đó… Bây nhiều chuyện quá, lo ăn uống kìa, cần gì cứ bảo bà ấy lấy.
Tôi đâu biết rằng những câu nói vô ý đó đã động chạm sâu sắc đến trái tim mẹ. Tôi cũng đâu ngờ là thằng em tôi cũng nghe được đoạn nói chuyện đó. Vì quá xúc động nên bất ngờ mẹ thả khay ly đang cầm trên tay, mẹ ngã xuống. Những mảnh vỡ của ly đã đâm vào da thịt của mẹ làm rỉ máu, máu chảy nhiều lắm, và không ngừng. Thằng em chạy đến đỡ mẹ và khóc òa. Tôi run lẩy bẩy, lũ bạn lao nhao xuống bếp. Tôi liền đuổi tụi nó về hết. Thằng em vừa mếu máo vừa thét:
- Chị có thương mẹ không vậy? Chị làm mẹ chảy máu rồi này, mẹ bị bệnh máu khó đông đấy. Đúng, chị chẳng nói sai tý nào, mẹ đúng là làm ôsin đấy, mẹ chịu làm ôsin để kiếm tiền cho chị em mình học đấy. Chị độc ác lắm! Em ghét chị…
Tôi ngồi sụp xuống như người vô hồn. Sao tôi chẳng biết gì cả? Tôi run rẩy gọi xe cấp cứu. Ba bị bệnh, nghe ồn ào nên ra khỏi phòng nhưng lại chứng kiến cảnh đau thương này, ba rơi nước mắt đau lòng. Ba nhìn mẹ, rồi như muốn nói gì đó với tôi:
- Con à! Con có biết là…
- Đừng…- Mẹ can lại dù đang rất mệt.
Đến bệnh viện, tôi thầm nguyện với Chúa sẽ bảo bọc mẹ tôi. Tôi hối hận vô cùng vì lúc trước đã xin Chúa trừng trị mẹ. Tôi lại khóc, khóc như hồi còn bé. Tôi không muốn có thêm cơn ác mộng nữa. Bác sĩ bảo mẹ tôi cần truyền máu, tôi xin được lấy máu tôi truyền cho mẹ.
Sau khi xét nghiệm, bác sĩ bảo tôi là máu không trùng nên không thể truyền, cần kiếm gấp một người khác chứ không kịp nữa rồi. Tôi như chết lặng, tôi là ai? Tôi phải làm sao để giúp mẹ? Điều hôm trước mẹ không cho ba nói có lẽ nào là sự thật về thân phận của mình. Tôi không phải con ruột của ba mẹ. Chẳng lẽ, mẹ yêu tôi đến mức cam chịu những gì tôi đã làm sao? Tôi vô tâm quá, tôi muốn xin lỗi mẹ nhưng lại ngập ngừng trước cửa phòng không dám vào. Em tôi, nó nắm tay tôi và đi thẳng vào chỗ mẹ. Lần đầu tiên tôi có cảm giác chị em với nó. Chắc là tôi thương nó rồi, nhưng lúc nhận ra thì chẳng phải là ruột thịt. Tôi nắm chặt tay mẹ và quì sấp:
- Con xin lỗi mẹ, con hư quá đúng không mẹ? Con biết hết rồi, con biết mẹ đã yêu con như thế nào rồi. Con có biết quá muộn không mẹ? Mẹ ơi,con xin lỗi mẹ…
- Con có ghét mẹ nữa không?- Mẹ thì thào.
- Không, mẹ ơi! Con yêu mẹ mà.
- Mẹ cảm ơn con, chưa muộn đâu con gái yêu của mẹ. Cảm ơn Chúa vì con đã nhận ra điều con mới biết đi…
Khi có thứ gì đó thì nên trân trọng, đừng để khi sắp mất đi rồi mới nuối tiếc, rồi cố gắng giữ lại. Vậy nên hãy yêu mẹ mình khi còn có thể. Hãy luôn yêu thương và cầu nguyện với Chúa để Ngài gìn giữ những người thân xung quanh mình. Hãy nhớ lấy!


* Anna Nguyễn Hải Hòa(Gx.Cây Rỏi)

Ngay từ khi còn nhỏ, tôi đã được cha mẹ quản lý chặt chẽ. Vì sợ tôi hư nên cha mẹ không cho tôi tiếp xúc nhiều với bạn bè, hễ học xong ở trường là tôi phải về nhà ngay, không được rong chơi la cà. Chính vì thế mà tính cách sống cô lập đã hình thành trong tôi. Dần dần lớn lên, tính cách đó được biểu hiện rõ.
tuổi 14, 15 thì ai ai cũng có bạn có bè nhưng đối với tôi thì không. Trong
những giờ ra chơi ở trường, tôi chỉ ngồi một chỗ, cúi mặt xuống bàn, không chuyện trò hay chơi đùa với ai. Bởi tôi không thích sự ồn ào, không thích giao tiếp, lại càng không thích lối sống tập thể. Ấy vậy mà tính cách cô lập đó của tôi dần dần biến mất kể từ ngày tôi được đi hội trại Đặng Đức Tuấn. Lúc mới nhập trại, mọi người ai ai cũng tay bắt mặt mừng sau một năm gặp lại. Còn tôi thì rụt rè, không muốn giao lưu với họ. Các anh chị sinh viên tổ chức các trò chơi, tất cả trại sinh đều tham gia rất nhiệt tình, thì tôi lại tách mình ra và chỉ đứng nhìn. Trong đầu tôi lúc đó như có ai thúc giục: "Phải đến tham gia cùng mọi người, hà cớ gì phải tách mình ra như thế?". Tôi chần chừ, hồi hộp vì trước đây tôi chưa từng tham gia vào những trò chơi như vậy, và rồi tôi cũng đến tham gia. Đúng là vui thật. Từ đó tôi mới cảm nhận được cảm giác sống tập thể là như thế nào, hòa đồng với mọi người có ý nghĩa ra sao. Trong suốt những ngày trại, tôi được kết bạn với các trại sinh khác, được họ kể chuyện vui hay chia sẻ những kỉ niệm về các hội trại lần trước... thật là thú vị. Tôi thầm cảm tạ Chúa vì đã đưa tôi đến ngôi nhà này, nơi mà mọi người đều xem như anh chị em với nhau, đoàn kết, yêu thương, sẵn sàng hết mình vì tập thể. Nhờ đó mà tôi đã thay đổi tính cách của mình, biết quan tâm đến người khác hơn. Tôi trở nên linh hoạt hơn, và điều đặc biệt là tôi đã nhận thức được sự quan trọng khi tiếp xúc với mọi người xung quanh. Chính từ sự tiếp xúc đó, tôi có thể rút ra được nhiều bài học, nhiều kinh nghiệm sống cho mình.
Nguyện xin Thiên Chúa luôn luôn bảo vệ, hướng dẫn con để con mạnh mẽ hơn nữa trên con đường mà con phải bước qua, đó chính là con đường tương lai đầy thử thách và cạm bẫy.


* Têrêxa Nguyễn Thị Kim Khánh Vi (Gx.Tuy Hòa)

Ngồi bên cửa sổ nhìn ra bầu trời rộng lớn ngoài kia, tôi thấy được một khung cảnh vô cùng đẹp, đẹp đến nỗi khiến tôi ngắm mãi không muốn rời mắt. Đó là cảnh hoàng hôn đang đổ dồn xuống biển, những tia nắng cuối ngày vẫn còn vấn vương trên những tán lá không muốn rời. Những hình ảnh đó càng khiến cho lòng người lay động trước vẻ đẹp của thiên nhiên, trước những điều kì diệu mà Chúa đã tạo ra và đã ban tặng cho loài người.
Tôi vẫn thường hay ngồi hàng giờ để ngắm những hình ảnh như vậy, càng ngắm nhiều tôi lại càng muốn ngắm tiếp. Em tôi vẫn thường hay hỏi:
- Chị cứ ngồi nhìn ra ngoài trời như vậy mà không thấy chán sao? Ngoài đó có gì đâu mà chị cứ nhìn hoài?
Những lúc nó hỏi như vậy tôi chỉ cười và nói với nó rằng :
- Cảnh ngoài đó rất đẹp mà, em cứ thử ngồi đây và nhìn đi rồi sẽ thấy.
Không đợi tôi nói xong nó đã bỏ đi và cũng chẳng muốn hỏi tôi thêm một điều gì về cái sở thích kì quái ấy của tôi.
Không phải tôi chỉ đơn giản là ngồi ngắm những khung cảnh như vậy thôi đâu. Hai năm trước tôi được biết đến cuộc thi Giải văn thơ Linh Mục Đặng Đức Tuấn từ một người chị trong giáo xứ, và tôi đã tham gia cuộc thi đó. Cuộc thi mang tính chất truyền giáo, dùng những dòng thơ những bài văn để giới thiệu về Thiên Chúa, về Hội Thánh, về Đức Mẹ... về cuộc sống và những ơn lành mà Chúa đã ban xuống cho loài người chúng ta. Ngoài ra, khi tham gia vào Câu lạc bộ rồi tôi còn được đi hành hương vào dịp hè mỗi năm. Trong cuộc hành hương đó tôi đã quen biết đươc rất nhiều người. Họ là những anh chị lớn hay những bạn bè cùng trang lứa và cũng có những em nhỏ tuổi hơn tôi. Nhờ những cuộc hành hương đó tôi học hỏi được rất nhiều kinh nghiệm từ những anh chị đi trước, họ là những người chỉ đường và đốc thúc tôi viết bài để gửi về Câu lạc bộ đúng thời gian quy định. Nhờ tham gia vào Câu lạc bộ, tôi cảm nhận được sự gắn kết bền chặt của mọi người dù không quen biết nhau, giúp nhau cảm nhận được tình yêu bao la rộng lớn của Chúa.
Vì thế, mỗi dịp hè về mọi người ai cũng háo hức chờ thông báo danh sách và lịch trình đi hành hương. Ai cũng hớn hở vì sắp được gặp nhau, sẽ được cùng nhau đi chơi, tham quan các giáo xứ bạn, được tham gia đêm trao giải và được xem các tiết mục văn nghệ đặc sắc từ các bạn trẻ, các anh chị luôn sôi động và nhiệt huyết trong công việc...
Để có được thành quả cho Câu lạc bộ như ngày hôm nay cũng đã tốn rất nhiều công sức, mồ hôi của Ban tổ chức. Đó là Cha Khánh, người không quản khó khăn mệt nhọc luôn dõi theo Câu lạc bộ từ những ngày đầu tiên. Cha luôn tận tình chỉ dẫn đưa Câu lạc bộ ngày càng phát triển. Đó là các cha các chú trong Ban tổ chức, những người luôn bên cạnh, luôn giúp đỡ và tạo điều kiện tốt nhất cho những cây bút trẻ của Giáo phận có cơ hội học hỏi và phát huy tài năng của mình, giúp chúng tôi dùng ngòi bút của mình để ca tụng Thiên Chúa. Để không phụ lòng của Ban tổ chức, những thành viên trong Câu lạc bộ vẫn luôn không ngừng học hỏi và cố gắng để tạo ra những tác phẩm hay nhất, những từ ngữ đẹp nhất dâng lên Chúa.
Cũng chính vì muốn tạo ra những bài thơ những bài văn hay nhất cho mình, nên tôi vẫn hay ngồi ngắm cảnh vật xung quanh để cảm nhận thật sâu sắc vẻ đẹp của nó. Đó là vẻ đẹp mà Chúa đã dùng quyền năng và tình yêu của Ngài mà tạo ra.

Cầm bút lên, và tôi bắt đầu viết ra những điều ca ngợi Chúa…

+ Tạp bút

Jos. Nguyễn Diện (Vinh)

Bố mẹ ơi, con biết nói lời nào để tỏ bày hết những tâm tư, tình cảm và lòng biết ơn về những gì bấy nay bố mẹ đã hy sinh cho con.

Bố mẹ à, mới đó mà đã bốn năm kể từ ngày con rời xa vòng tay yêu thương của bố mẹ. Vâng, đã bốn năm rồi… Cuộc sống sinh viên nơi thành thị không như những ngày con sống dưới mái nhà thôn quê êm ả. Cuộc sống nơi đây cũng vui lắm, nhưng cũng đầy những gian truân thử thách. Lúc này con phải tự lập, tự lo liệu, và tự quyết định mọi thứ. Xa vòng tay yêu thương của bố mẹ, con cảm thấy lo sợ và có chút đượm buồn. Con sợ lắm, khi mà chưa bao giờ con rời khỏi vòng tay của bố mẹ. Nỗi sợ hãi và chút đượm buồn ấy dường như càng nhân lên mỗi khi màn đêm buông xuống, mang theo cơn mưa rả rích suốt đêm thâu.

Kỷ niệm đầu đời tự lập làm con không bao giờ quên, đó là ngày con nhập học, bước vào đời sống sinh viên ngày đầu tiên. Đó là ngày tháng của những cơn mưa bất chợt. Đôi mắt con ướt nhòe vì cơn mưa nặng hạt… Và con chợt nhận ra đôi mắt con cũng đang hoen dòng lệ. Con cảm nếm được vị mặn của dòng lệ pha lẫn những giọt mưa lăn dài trên khuôn mặt. Con nhận ra rằng không chỉ bầu trời tầm tả cơn mưa, mà lòng con cũng đang đổ mưa... Ngoài hiên phòng trọ, cơn mưa chiều vẫn rì rào, cơn mưa lòng cũng phập phồng rơi. Nó cứ chảy, chảy hoài suốt gần một giờ đồng hồ. Những hạt mưa rơi trong lòng không có những tiếng rì rầm như những hạt mưa đang rơi trên mái căn phòng trọ vắng, nó thầm lặng nhưng nặng ưu tư.

Lạ lẫm với cuộc sống nơi thành thị, với con người ở phố, điều đó làm con buồn và lo sợ. Nhưng bố mẹ ơi, con may mắn được sống trong một dãy trọ mà tất cả anh chị em đều là người Công giáo. Đặc biệt, đây là dãy trọ “trung tâm” của nhóm Bảo Vệ Sự Sống. May mắn là thế, nhưng cái may mắn này như một sự thử thách mà Chúa muốn gửi cho con, khi phòng đầu tiên là phòng dành riêng để đặt các em “thai nhi bị giết hại” mà nhóm đi thu gom từ các nhà thương, phòng khám về... Mới đầu thì mấy ai tránh khỏi được nỗi sợ hãi khi ngang qua phòng đó. Vậy mà con phải đối diện với nó. Mình con trong căn phòng vắng lặng khi màn đêm buông xuống, một mình chăn đơn gối chiếc, điều đó càng làm con sợ hãi hơn. Nhưng rồi dần dần con cũng quen. Con đã hòa nhịp với cuộc sống đượm đầy tình huynh đệ, bác ái, yêu thương với niềm hy vọng vào các anh chị cùng dãy trọ và của tất cả anh chị em trong nhóm.

Thế rồi, nỗi sợ hãi và chút đượm buồn nó rời xa con lúc nào mà con không hề hay biết. Thay vào đó, con trở nên vui vẻ hơn mỗi ngày. Con cảm nhận được tình yêu rộng lớn mà mỗi anh chị dành cho con khi con đang là một đứa mới chập chững bước vào đời sống tự lập. Các anh chị đã động viên chia sẻ, an ủi, đỡ nâng con trong những tháng ngày trống vắng cô đơn.

Bố mẹ yêu mến của con. Đã bốn năm, chắc chưa bao giờ con kể cho bố mẹ nghe về những điều này, không phải vì con nhút nhát, nhưng chỉ vì con muốn những ngày trở về nhà, con lại được thấy bố mẹ vui. Con chỉ muốn thấy nụ cười trên khuôn mặt người đã vì con mà dầm mưa dải nắng, vì con mà vất vả lo toan, vì con mà bàn tay mỗi ngày thêm khô cằn. Và hình như con đã thấy những sợi tóc bắt đầu phai màu trên mái đầu của bố mẹ, dường như tất cả những hy sinh đó chỉ để dành cho con.

Bố mẹ biết đó, là sinh viên thì mọi chi tiêu đều do gia đình chu cấp. Con biết hoàn cảnh gia đình mình như thế nào, con biết sức khỏe của bố mẹ bây giờ ra sao, nên con không bao giờ dám phàn nàn về số tiền con được nhận hàng tháng là ít hay nhiều. Với con, chừng đó là đủ lắm rồi. Con đang còn muốn nhận ít hơn nữa, bố mẹ à! Có đôi khi ngồi chia sẻ với chúng bạn, khi hỏi về số tiền chúng nhận hàng tháng, con chỉ biết cười và nghĩ bụng sao nhiều vậy? Có phải gia đình chúng có điều kiện hơn chăng? Nhưng đó chỉ là một thoáng suy nghĩ, vì con biết mỗi gia đình đều có hoàn cảnh khác nhau.

Bốn năm sinh viên, con đang ngày càng trưởng thành. Tuy vậy, con vẫn là đứa con dại khờ trong ánh mắt bố mẹ. Đã đến lúc, con cũng phải chọn lựa cho mình một hướng đi. Đường con chọn lựa chắc hẳn bố mẹ cũng đã hiểu rõ về con và ước muốn của con. Hãy luôn động viên và cầu nguyện cho con mỗi ngày bố mẹ nhé! Con luôn nhớ và cầu nguyện cho bố mẹ cùng gia đình mình trong mọi giờ kinh của con.

+ Tạp bút

Trần Nguyên Hạnh (Phú Cường)

Mỗi loài chim đều sở hữu một chất giọng khác nhau. Riêng họa mi được ưu ái một chất giọng trong trẻo và thánh thót khiến biết bao người say đắm. Dường như sinh ra để làm đẹp cho cuộc đời bằng tiếng hót, họa mi trở thành niềm say mê của biết bao người có dịp được một lần lắng nghe chất giọng thiên phú đó.

Ở thành phố này những ngày chớm đông, khí trời bắt đầu se lạnh trong cơn mưa lất phất. Những ngày nắng ấm tươi vui giờ chỉ còn đọng lại trong mỗi người những nuối tiếc. Thức dậy trong tiếng mưa ủ dột khiến những người vốn ham thích di chuyển cũng lười biếng mà quẩn quanh trong bốn bức tường. Chợt từ ban-công nhà ai, tiếng hót trong trẻo thánh thót của họa mi ngân vang cả con phố, xua tan cái không khí ảm đảm của một ngày mưa, và vô tình gợi lên trong mỗi người xa quê cảm giác khắc khoải, nhung nhớ như đang được thưởng thức tiếng hót của họa mi trong nắng ấm của quê nhà.

Từ lâu, tiếng hót của họa mi đã được xem như một cách giao cảm tuyệt vời của tự nhiên và con người. Nếu một nhành hoa, một tia nắng, mang đến cho con người những hình dung về cái đẹp thì tiếng hót của họa mi lại như một bản nhạc tươi vui của cuộc sống, có thể làm bất cứ ai được một lần lắng nghe tiếng hót ấy cảm thấy tha thiết yêu đời, yêu cuộc sống này hơn. Tiếng hót trong ngần của họa mi, còn như một cách gắn kết con người với tự nhiên bằng một mối hòa cảm đặc biệt. Không cần một cái nắm tay, một câu nói dịu dàng hay một cử chỉ vồ vập... Theo một cách thật bản năng, tiếng hót của họa mi cứ thế đến với con người như để chia sẻ cùng họ bao nỗi niềm của cuộc sống, mang đến cho cuộc đời bao hi vọng.

Ở quê, thật không khó để được nghe tiếng hót cao vút và thánh thót của họa mi. Cứ từ tháng 6 trở đi họa mi lại về làm tổ trên những chạng cây, những bụi cây rậm rạp quanh vườn. Những ai từng mê đắm tiếng hót của họa mi đều thông thạo từ nơi loài chim này làm tổ đến cách chúng xây tổ. Họa mi có thói quen làm tổ giống chim cu gáy, nghĩa là cũng chọn những chảng ba cây, hoặc là nơi có nhiều cành cây nhỏ đan qua chéo lại sẵn để làm điểm tựa chắc chắn. Chúng thường làm tổ không quá cao và tổ thường ở trong những bụi cây rậm. Người ta cũng thường bắt gặp tổ của chúng trong các lùm cây ở các đồi trọc, hay những cây cao mọc đơn lẻ ở khoảng đất trống trên một ngọn đồi, mặc dù họa mi thường sống trong rừng già, nơi có núi non hiểm trở, có thác có suối. Những người say mê tiếng hót của họa mi, nhờ tìm hiểu và biết được những đặc tính này, họ săn chim để thỏa mãn cảm giác được sở hữu tiếng hót mê đắm của chúng.

Tiếng hay đồn xa, ngày nay không chỉ ở thôn quê, tiếng hót của họa mi cũng đã theo chân của những người chơi chim để đến với thành phố náo nhiệt. Và thế là từ việc được bay nhảy tự do giữa rừng già, được hồn nhiên sống cùng muông thú, hít thở khí trời, tắm mình trong ánh mặt trời ấm áp, họa mi giờ chỉ còn nhìn ngắm thế giới bên ngoài qua những khung cửa nhỏ. Có lẽ vì thế mà tiếng hót của họa mi trở nên buồn hơn, khiến nhiều người xót xa hơn, đặc biệt giữa những ngày mưa buồn tẻ trong thành phố.

Có cô gái, một chiều mưa đứng trên ban-công vô tình nghe thấy tiếng hót của họa mi mà lòng chạnh buồn trong nỗi nhớ quê nhà. Không hiểu vì nỗi nhớ quê đang dâng lên trong lòng cô gái hay vì cái khung cảnh mưa buồn ở một nơi xa lạ, mà khi nghe thấy tiếng hót họa mi cất lên, âm thanh ấy bỗng trở nên buốt lòng giữa tiếng mưa rơi không ngớt.

Mỗi khi nghĩ về điều này, tôi chợt nhớ đến những câu hát về loài chim họa mi trong bài hát “Họa mi hót trong mưa” của nhạc sĩ Dương Thụ:

“Tiếng mưa rơi ngoài hiên, gió mưa như lạnh thêm

Có con chim họa mi hót trong mưa buồn lắm”…

Những giai điệu của ca khúc ấy, bỗng dưng chạm vào lòng tôi những nhịp thổn thức, cứ như thể ai đó đã mang tiếng hót trong trẻo thánh thiện của họa mi vùi dập nó, chôn giấu nó giữa cái thành phố ồn ào đầy khói bụi này. Qua bài hát, tiếng hót của họa mi cũng khiến con người liên tưởng đến nỗi lòng thầm lặng của người con gái khi phải xa người mình yêu:

“Trong mưa họa mi vẫn hót thật dịu dàng dịu dàng

Trên môi em tình yêu đã mất còn nồng nàn nồng nàn”

Thiên nhiên và con người từ lúc khai sinh đã luôn gắn bó và hòa hợp với nhau. Dù chỉ là một nhành hoa, một tiếng chim, hay một tia nắng ấm vẫn làm nên sức sống cho cuộc đời này. Nên nỗi lòng của thiên nhiên đôi khi cũng chính là nỗi lòng của con người, để rồi giữa những ngày mưa rơi ở một thành phố không phải là quê nhà, như một duyên cớ, bao nỗi niềm nhung nhớ lại trỗi dậy theo tiếng hót dịu dàng trong trẻo của họa mi.

Những ai đã trót yêu tiếng ca của họa mi, xin hãy trả họa mi về với rừng xanh, nắng ấm để những khúc ca của họa mi có thể làm đẹp cho cuộc đời, mang đến niềm vui, niềm tha thiết yêu đời cho con người… Để nỗi lòng của những người xa quê ấm lại, để một ngày mưa rơi như hôm nay, ở nơi xứ lạ nỗi nhớ bớt phần xót xa.



* Maria Nguyễn Thị Minh Thư(Gx.Cù Lâm)



Vào 6h sáng tôi thức dậy, vươn hai tay lên cao, ngáp một hơi thật dài rồi nhẹ nhàng đưa tay vuốt mái tóc, không quên cảm tạ Chúa vì một giấc ngủ bình yên mà Ngài đã ban. Tôi bước xuống giường, mở toang cánh của sổ, đưa mắt nhìn cảnh vật xung quanh. Những tia nắng vàng nhẹ nhàng chiếu trên những hạt sương long lanh đọng trên lá, trên những mái nhà. Làn gió Nam hiu hiu thổi, mang theo hương thơm dìu dịu của cánh đồng lúa mới. Một mùa hè nữa lại đến, mùa mà tôi mong đợi nhất trong năm.
Cứ nghĩ là tôi sẽ không cần phải thức khuya dậy sớm để vùi đầu vào đống sách vở, thay vào đó sẽ được xem phim, nghe nhạc, được ngủ nướng mà không bị ai đánh thức để đi học nữa… bảo sao lại không thích mùa hè cho được. Không dừng lại ở đó, còn một lí do quan trọng hơn, đó chính là tôi sẽ được gặp lại các thành viên của “gia đình Đặng Đức Tuấn”. Nghĩ đến đây, tôi đã thấy lòng nao nao.
Quên làm sao được cái cảm giác khi tìm thấy tên mình trong danh sách đạt giải văn thơ, nôn nao khi sắp đến ngày lên đường, hay hồi hộp trước khi tên mình được xướng lên trong buổi lễ trao giải. Nhớ những đêm được ngủ cùng “đồng bọn”, kể nhau nghe những câu chuyện kinh dị rồi những chuyện vui ở trường lớp hay giáo xứ. Và cứ thế, hết sợ khiếp vía rồi lại ôm bụng, lăn lộn mà cười. Đến đây, tôi được hòa mình vào các trò chơi tập thể. Không ngại bẩn, mặc kệ sự mệt mỏi, tất cả các thành viên đều tham gia một cách hăng say, tích cực.

Mới đó mà đã 4 năm tôi tham gia cuộc thi này. Nhớ ngày nào tôi còn là một cô bé rụt rè, e ngại, lại ít hòa đồng. Chính nhờ sự quan tâm, gần gũi, thân thiện của các Cha, các chú và các anh chị mà nay đã dần trở nên cởi mở, dạn dĩ. Sau mỗi chuyến hành hương, được nghe các chú, các anh chị nhận xét và sửa những lỗi của bài dự thi, tôi lại nhận thấy khả năng viết văn của mình vẫn còn thấp, và muốn học hỏi nhiều hơn nữa để hoàn thiện mình hơn, để có thể dùng ngòi bút của mình làm chứng nhân cho tình yêu của Thiên Chúa.
Cảm ơn Ban tổ chức đã tạo điều kiện để chúng con, những người con thuộc những giáo xứ khác nhau trong giáo phận Qui Nhơn này có cơ hội họp mặt, làm quen, đồng thời có thể học hỏi được nhiều điều để trau dồi tài năng mà Chúa đã ban cho mỗi chúng con. Nhờ sự dìu dắt, nâng đỡ nhiệt tình của quý Cha, các chú mà những mầm non như chúng con đang dần lớn lên theo thời gian. Mặc dù gặp không ít khó khăn, trở ngại nhưng Ban tổ chức vẫn luôn cố gắng hết mình vì một tương lai mới cho Giáo phận.

Nguyện xin Thiên Chúa phù hộ cho các cha, các chú có thể vượt qua được những khó khăn, thử thách để duy trì cuộc thi bổ ích này. Đồng thời cũng nguyện xin Chúa Thánh Thần soi sáng, giúp sức cho chúng con để có thể viết nên những bài văn, bài thơ mang Tin Mừng của Chúa đến cho mọi người.

Bùi Thị Minh Ân

Đêm nay có lẽ là đêm lạnh nhất của mùa Đông trên đất Hà Thành. Lúi húi gom những hộp xi đánh giày, chiếc giẻ lau, bàn chải, bỏ gọn gàng vào thùng; thằng bé Khôi khoác chiếc áo mỏng te chạy thật nhanh về nhà để còn kịp đến nhà thờ dự lễ Giáng Sinh.

-Á!!! Khôi la toáng lên khi vấp phải một vật gì đó ở giữa đường.

Cúi xuống, nó chạm phải cái gì lạnh lạnh.

-Bà ơi, sao giờ này bà còn ngồi ở đây? Con bà đâu? Cháu bà đâu? Sao lại để bà co ro, lạnh lẽo đến thế này?

Khôi cởi chiếc áo khoác mỏng mà nó đang mặc trên người để choàng cho bà cụ. Biết làm sao bây giờ, Khôi dìu bà cụ về nhà mình. Đốt một đống lửa ở giữa nhà như cái cách nó vẫn làm để xua đi cái giá lạnh của đêm Đông, Khôi dìu bà cụ đến sưởi.

Ngoài kia, sương vẫn rơi, gió vẫn rít lên từng hồi.

Vốn đã nghèo, nhà cũng không còn gì để ăn ngoài vài mẩu bánh mì nho nhỏ. Nhưng bà cụ đã già, răng cũng không còn, làm sao làm ăn được bánh mì đây? Nhìn bà vừa đói, vừa lạnh đến run người, Khôi thương lắm. Nó chợt nhớ, hồi chiều lúc đánh giày có được bà khách Tây bo cho vài đồng lẻ, nó nghĩ chắc đủ để nó mời bà một ly sữa nóng đêm nay. Thế là Khôi vội chạy thật nhanh ra ngoài hàng mua cho bà một ly sữa nóng… ngoài trời mưa bay bay.

Đêm nay, chuông giáo đường lại vang lên, gợi cho Khôi nhớ về hai ngàn năm trước, cũng bị người đời xa lánh, cũng lạnh lẽo và cô đơn như bà cụ mà Khôi gặp bên đường.

Quỳ bên máng cỏ trong cái lạnh buốt giá của đêm đông, khẽ ngước nhìn lên Hài Nhi thơ bé, Khôi thỏ thẻ cùng Ngài:

“ Chúa hỡi, Chúa ơi, con có gì để dâng Ngài đêm nay.”

Hài Nhi Giê- su nhìn Khôi trìu mến như muốn nói cùng Khôi:

“Con đã dành cho Ta món quà quý giá nhất, con đã làm tất cả vì Ta.”

Giữa cái giá lạnh của đêm đông, sao nghe lòng ấm lên đến lạ.

+ Tạp bút

Nguyễn Hoài Ân (Quảng Ngãi)

Tôi cảm nhận được mùa Thu đến từ trong ánh nắng sáng sớm nay. Có lẽ sự thay đổi của màu nắng là những dấu hiệu thể hiện đặc trưng riêng nhất của mỗi mùa. Nắng mùa Thu khác lắm! Nó thanh thoát, dịu dàng giống như người con gái đang độ tuổi mười tám, đôi mươi vậy. Cái sắc nắng của mùa Hạ cuồng nhiệt, rực lửa của ngày hôm qua đã không còn nữa. Để rồi, sáng nay tôi lại mơ màng trong cái tiết trời thật đẹp, và bâng khuâng nhìn những cánh chim chao liệng trên nền trời xanh ngắt đang chở mùa Thu sang.

Mùa Thu mang đến cho ta những hương vị ngọt lành của cuộc sống. Đó là những gam màu tươi đẹp giống như một bức tranh trong khung vẽ mà người họa sĩ tài hoa đã tạo nên. Mơn man trong làn gió Thu là những khúc nhạc tình quyến rũ, say đắm hồn người. Mùa Thu trải ngát khắp làng quê. Cánh đồng được ướp hương nắng của mùa Thu trở nên vàng óng. Lòng tôi bỗng thấy có một chút bồi hồi xao xuyến khi nhìn thấy những thân cây lúa trĩu hạt đang chờ mùa gặt đến. Đôi mắt rưng rưng nhặt nhạnh những kỷ niệm ấm áp của tuổi thơ ở bên ba mẹ. Những ngày còn thiếu đói, mẹ tảo tần mót từng hạt gạo trong thúng còn sót lại để được bữa rau, bữa cháo qua ngày. Cha lam lũ ngoài đồng, chăm bón cho từng cây lúa cho mau lớn. Còn đâu đó trên lưng ba là những nỗi niềm cơ cực qua bao mưa nắng, vai áo bạc sờn màu dĩ vãng. Nghĩ lại mà thương, mà nhớ.

Từng chiều về, tôi thoáng nghe cái mùi hương nồng nàn của hoa sữa len lỏi mọi ngóc ngách ở khắp nẻo đường quê, sân trường hay góc phố. Với tôi, nếu phượng vĩ là loài hoa đặc trưng của mùa hè, và tượng trưng cho tuổi học trò thì hoa sữa cũng thế. Chỉ có điều là hoa sữa nở vào mùa Thu, mùa các cô cậu học trò trở lại trường học trong niềm hân hoan với cặp sách mới, quần áo mới, bạn bè mới…

Có lẽ hương hoa sữa cũng là mùi hương đặc trưng nhất của mùa Thu. Có những lần đi qua đâu đó, tôi nghe gió đưa hương hoa sữa thân quen. Tôi dừng xe, nhắm mắt và hít một hơi thật nhẹ nhàng để cảm nhận được cái hương vị của cuộc sống; hương vị của sắc trời mùa Thu, hương vị mà tôi yêu thích nhất. Hoa sữa bao giờ cũng gợi nhớ trong tôi những ký ức của một thuở cắp sách đến trường. Mỗi độ Thu sang, hương hoa sữa thoang thoảng bay vào ghé thăm lớp học của chúng tôi. Bạn tôi có nhiều đứa không thích hương hoa này, nhưng tôi thì cứ mặc nhiên. Vì tôi biết một điều đơn giản là mùa Thu đã sang và sẽ mang đến cho chúng ta những điều mới, niềm hy vọng mới trong cuộc sống.

Mùa Thu đẹp, nhưng cũng gợi cho con người ta có một chút gì đó u buồn. Những chiếc lá héo úa thay nhau nhuộm vàng rồi theo cánh gió bay về muôn phương. Mùa Thu chìm khuất trong đáy mắt của những kẻ si tình đang chờ đợi một tiếng yêu thương, nhưng không thấy hồi âm. Tôi chợt thèm, thèm một “tình yêu ở lại” như lời bài hát “Thư tình cuối mùa Thu” mà nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu phổ thơ Xuân Quỳnh đã viết: “Mùa Thu ra biển cả/ Theo dòng nước mênh mông/ Mùa Thu vàng hoa cúc/ Chỉ còn anh và em/ Là của mùa Thu cũ…/ Chỉ còn anh và em/ Cùng tình yêu ở lại…”

Đã bao lần mùa Thu đi qua. Dòng thời gian cứ lùi dần. Ta lớn lên, và biết rằng cuộc đời không phải toàn màu hồng mà còn có những vất vả, chông gai mà dù muốn hay không ta cũng phải một lần bước qua. Cuộc sống bon chen nặng gánh “cơm áo” làm cho con người ta trở nên mệt mỏi, khô cằn. Mấy ai cảm nhận sâu sắc được ngoài kia Thu đã về, mùa đã sang. Không biết có ai giống như tôi không? Mở rộng đôi bàn tay ôm mùa Thu vào lòng, vân vê từng sợi nắng. Vì tôi sợ mùa Thu sẽ lạc mất giống như bao lần đến, bao lần đi không nuối tiếc. Tôi muốn giữ cho mùa Thu mãi là của riêng tôi, mặc kệ cho ngoài kia cuộc sống có nổi trôi như thế nào. Dẫu biết đó là ích kỷ, nhưng thà ích kỷ một lần để được say đắm đúng nghĩa với mùa Thu.

* Maria Huỳnh Thị Thu Hương (Gx.Cây Rỏi)

“00:00” , nó nhìn vào chiếc đồng hồ báo thức đặt trên bàn… Vẫn còn một đống bài vở cho ngày mai thi, nó bắt đầu chán nản, thôi mai coi tài liệu vậy!
Nó vớ lấy chiếc điện thoại và kết nối mạng. “Tin…tin…tin…”, điện thoại cứ rung lên liên tục với những thông báo facebook ùa đến. Nó liền nghĩ: “Ai mà rảnh thế không biết, sao không học bài giùm mình, lên đây tám chuyện rồi gắn tên”. Một phần hơi tức giận, nhưng với tính tò mò nó cũng mở ra xem có tin gì mới không. “Biết đâu mai dời lịch thi”, nó thầm nghĩ. Câu lạc bộ Đồng Xanh Thơ Qui Nhơn, nó đọc được dòng chữ thông báo Giải văn thơ Đặng Đức Tuấn năm 2017. À, có kết quả rồi, như một thói quen nó tươi hẳn lên vội lướt xem có tên mình trong danh sách không. Hai, ba lần rồi lướt xuôi lướt ngược, nó bỗng hụt hẫng. Không có tên mầy rồi Hương! Nó cay cay sống mũi. Đặng Đức Tuấn à, năm nay ta không được hẹn hò với mi nữa chăng... Nó kéo xuống xem các lượt bình luận và nhận ra mình có còn độ tuổi được viết tham gia đâu mà có giải. Nhìn những lời chúc mừng từ anh chị lớn, “tung bông, bung lụa các kiểu”, để chuẩn bị đi Hội trại Đặng Đức Tuấn. Chưa gì mà không khí đã rộn ràng, chấm nước mắt nhớ nhau qua những comment. Chắc tại nó hóng Đặng Đức Tuấn lắm rồi. Nhớ ngày nào những nét chữ abc còn chưa ngay hàng thẳng tắp, mà giờ nó có thể viết văn, làm thơ. Trong lòng nó có cảm giác gì đó không thể diễn tả thành lời.
“Mai coi tài liệu”, ý nghĩ ấy thật vớ vẩn! Tại sao nó có thể nghĩ tới chuyện đó chớ. Vậy những lời văn, vần thơ trước giờ nó viết ra chỉ vì mục đích đạt giải, lấy lòng người thôi sao? Nó thấy hối hận. Chúa đâu dạy mình sống khôn ngoan lươn lẹo như thế, và nó cũng cảm thấy có lỗi với gia đình Đặng Đức Tuấn đã bảy năm gắn bó kia. Tình thương yêu của anh chị em, sự giúp đỡ chăm sóc của các cha các chú trong ngôi nhà này, cũng đã đủ để giúp nó suy nghĩ trưởng thành hơn. Muốn đi gặp gỡ gia đình Đặng Đức Tuấn vui vẻ thì phải vượt qua kì thi này như ý Chúa.

Nó ra ngoài hiên nhà, nhìn xuống đường. Ánh đèn điện cũng đã mờ đi rồi, nhưng giờ thì nó lại phơi phới trong lòng. Nó lật những trang sách ra và tiếp tục phần còn dang dở. Tạ ơn Chúa và nó thầm cầu nguyện cho gia đình Đặng Đức Tuấn lúc nào cũng đông vui như sao trên trời, làm những việc hay, ý đẹp để mỗi một người đều là ánh sáng nhỏ giữa trời đêm.


* Antôn Nguyễn Quang Trường (Gx.Châu Me)


Dưới ánh nắng hoàng hôn là lúc nó hòa vào dòng người bon chen trên đường phố tấp nập, để về nhà sau một ngày dài hăng say với công việc. Về đến nhà là dường như nó đã về được chốn “bình yên”, có cảm giác người nhẹ tênh vì bao nỗi mệt nhoài như đã được trút bỏ xuống phần nào trên chiếc ghế sô-pha mà nó đang nằm nghỉ.  Rồi nó lại nhanh chóng thả mình trong dòng nước mát để những tia nước từ vòi sen cuốn trôi, rửa sạch đi tất cả những bụi bẩn, những mệt mỏi, căng thẳng, vất vả trong ngày…

Ngoài trời, những làn gió nhẹ cứ lăn tăn đùa giỡn với vài chiếc lá khô rơi rụng trước hiên nhà. “Lão” mặt trời cũng đã lặng lẽ rút lui nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, lũ chim sẻ “ríu rít” lúc sáng trên nhành bông bằng lăng tím cũng đã bay về tổ. Lúc này, bụng nó cũng bắt đầu đánh trống “biểu tình”. Ăn tối để lấp đầy cho cái bụng trống rỗng xong, nó lượn vài vòng hóng mát rồi quay trở về căn phòng quen thuôc với chiếc giường thân yêu êm ái, nơi mà nó tu luyện môn võ công "trảm phong" mỗi tối. Tay cầm chiếc điện thoại, nó nhấp vào mục facebook và bắt đầu tác nghiệp: lướt lướt, kéo kéo được vài phút thì “tút!… tút!...”. Điện thoại đã báo pin yếu , đành nạp năng lượng cho công cụ "trảm phong" này; coi như cho nó nghỉ ngơi ăn tối mà “trời đánh còn tránh bữa ăn” nên phải chịu "vô phận sự cấm sờ". Rồi nó để chiếc điện thoại yên vị nạp pin.



Chuyển qua chuyên mục giải trí lành mạnh, nó với tay lấy cuốn Hoa Biển số ra mới đây và ngồi đọc. Vừa đọc vừa ngẫm nghĩ, nó nhận thấy rằng cả về chất lẫn về lượng của mỗi cuốn Hoa Biển càng về sau càng cải thiện rõ rệt. Những bài văn ngày càng nhiều tâm tình, lời thơ giàu hình ảnh và đúng luật hơn. Quả là không uổng bao công sức đào tạo, khích lệ của các bậc "Cha - chú". Nó thầm vui trong lòng. Lại tiếp tục lật từng trang viết, đọc từng bài thơ, câu văn… Nó chợt hoài niệm về những điều lí thú xảy ra trong những năm về trước, ấy là những đợt Hội trại thơ văn Đặng Đức Tuấn, những buổi chia sẻ cùng mọi người trong CLB Đồng Xanh Thơ Qui Nhơn về những cách thức, thuật viết văn, luật làm thơ. Rồi nó đưa mắt nhìn bầu trời đêm qua ô kính cửa sổ, bất chợt ánh mắt nó chạm vào một vầng trăng sáng trong . Trăng đêm nay thật đẹp và tròn, với xa xa là những vụn mây nho nhỏ lờn vờn xung quanh. Nhìn ánh trăng đêm huyền diệu ấy nó lại nghĩ về một vầng trăng sáng khác: "Trăng Thập Tự". Đó là ánh sáng của một vị Cha già đầy nhiệt huyết và tình yêu bao la với văn thơ cũng như sứ vụ truyền thông văn hoá vô bờ bến, đã cuốn hút nó, dẫn nó vào tình yêu văn thơ, yêu cái thiện mỹ chân thành, yêu cái gọi là tình hiệp thông anh em với nhau như một nhà. Ánh trăng đó soi lối cho nó trên từng nét bút, câu chữ và trong từng trang giấy, cũng như đã thổi hồn cho biết bao “cây thơ” khác nữa. Nhớ lại với hình ảnh người Cha hiền không quản ngại đường xá xa xôi, sức khoẻ lúc tuổi xế chiều, vẫn lặn lội trên những chuyến xe đò vội vã, ra Quảng Ngãi vào Phú Yên để giúp đỡ tụi trẻ như chúng nó trau dồi thêm kiến thức về văn thơ. Cha đã truyền đạt kinh nghiệm, khích lệ tinh thần văn thơ trong tâm hồn bọn trẻ chúng nó. Và chúng nó đã cầm bút viết nên những lời thơ tựa như ánh trăng đêm, không ngại mây đen che phủ, vẫn ngoi mình lên chiếu toả ánh sáng dịu êm cho lũ trẻ con nô đùa trên những con đường làng.

Trời về khuya càng yên tĩnh, không gian thật tĩnh mịch, tiếng gió nhẹ nhẹ thổi quanh khắp phòng… Tay nó cầm cuốn Hoa Biển, mắt hướng ra ngoài cửa sổ ngắm trăng, bất chợt có một ánh sáng trắng chớp loé lên ở chiếc giường. Nó giật mình trở về với thực tại, thì ra là chiếc điện thoại của nó báo đã sạc đầy pin. Nó chợt nhận ra rằng cuộc sống ngày càng hiện đại, xã hội càng phát triển, công nghệ thông tin và mạng xã hội lên ngôi thì con người ta càng có khoảng cách với việc cầm bút viết văn, làm thơ. Nó thầm mong ánh sáng của "Trăng Thập Tự" kia sẽ mãi soi lối và đồng hành cùng nó. Đồng hồ gần điểm qua 11h đêm, nó vội gấp cuốn Hoa Biển trên tay và làm dấu đọc kinh cuối ngày. Như mọi khi nó cầu nguyện cho gia đình, cho những người nó thương yêu và cho hết thảy mọi người quanh nó. Nó cũng không quên cầu nguyện cho vị cha già kính yêu luôn mãi là ánh trăng sáng chiếu toả ánh sáng Tin Mừng…
Tắt điện, ánh trăng sáng len lỏi qua ô cửa kính, nó chìm vào giấc ngủ…





* Luxia Trương Thị Diễm Phúc (Gx.Cây Rỏi)



Thời gian đi từng nhịp, chúng ta thường bận rộn và cố chạy theo cho kịp. Kết quả vẫn thường sai lệch khiến chúng ta bối rối và hốt hoảng. Nhưng có điều quan trọng mà chúng ta quên lãng, đó là Tình yêu của Thiên Chúa, dù mọi điều chúng ta làm không quy hướng về Ngài.
Tôi nhón chân, rón rén ra khỏi phòng. Xong xuôi, tôi leo tường và phi xuống đất, mật thư đây rồi: "20-9-14-8-6+25-5-5-21". Tôi lật đật quay vào phòng, hên quá ba mẹ đều say sưa ngủ.


       Rặng tre già đưa mặt trời lên cao. Phía xa, các bác đang ra đồng và chúng tôi vui vẻ đến trường. Nhóm chúng tôi gồm 3 đứa: My, Hân và Ly là tôi. Mật mã là trò chơi thường ngày, một trong ba đứa ra đề, hai đứa còn lại phải tự giải. Và chiều qua là lượt My ra đề.

Lớp học im lặng hơn thường ngày, nhưng điều đó không khiến tôi bất ngờ hơn việc Hân dường như đang có tâm sự. Hai tay nó chống cằm, đôi mày nhíu, có vẻ suy tư gì đó. Tôi định hù nó cho vui, ai ngờ nó quay lại hỏi:
- Ly, thế nào là một gia đình hạnh phúc?
- Thì… các thànhviên trong gia đình phải yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau, và mỗi người phải làm tròn bổn phận của mình… Mà sao cậu lại hỏi vậy?
- Không có chuyện gì đâu!
Tôi cược 10 ăn 1 là gia đình nó có chuyện, nếu không thì nó không hỏi vậy…
Tôi và My theo chân nó đến một ngôi nhà nhỏ ven bờ sông. Đành thôi, bởi nó không chịu hé miệng, với lại hành động của nó mấy hôm nay thật khác lạ. Nó trước giờ thẳng tính lắm mà!
Nó dắt chiếc xe đạp cũ kĩ vào sân, hai chú cún quẫy đuôi đón. Ơ kìa, My tròn mắt, một bà lão chống gậy đi ra. Đầu tóc bạc của bà được búi cao rõ gọn, da nhăn nhúm, từ xa tôi cũng thấy được những tia nắng lấp lánh trong đáy mắt kia. Tôi và My không dám theo dõi nữa vì sợ lộ, hay nói đúng hơn là sợ chó cắn, nhưng đem theo về cả hàng tá thắc mắc: Bà cụ kia là ai? Hân đến đó làm gì?...
Chiều nắng nhạt nhoà, vài bông hoa rủ xuống mặt hồ trong veo.
Hai đứa chúng tôi quyết định làm rõ mọi chuyện, sau khi đã thống nhất với nhau trên facebook. Tan tầm, tôi kéo Hân lại:

- Bà ấy là ai? Cậu đến đó làm gì?
- Bí mật!- Nó cười tủm tỉm.
My nhéo nó rõ đau. Hân xuýt xoa:
- Từ từ nghe tớ kể… Có một lần đi mua đồ cho mẹ, vô tình thấy bà lão định qua đường. Không hiểu sao tớ chạy lại, giúp bà… Cứ đúng giờ đó bà lại qua đường để thấy được đoàn tàu phía bên kia. Lâu dần, tớ quen bà và coi bà như người trong gia đình. Tớ thường giúp bà dọn dẹp nhà cửa. Còn việc bà chờ tàu thì tớ nghe phong phanh là con bà bị tai nạn…
Không gian lắng xuống, chỉ còn tiếng xe chạy lẫn tiếng quạt o o trong phòng. Chúng tôi nhìn nhau và... 
Nắng được thả xuống, nghịch ngợm trên lá, ghẹo những giọt sương tinh khiết rồi ùa ra ngoài đường. Nắng soi đường cho ba người bạn nhỏ đến trường. Ngôi trường này có tên HY SINH… Đứa quét nhà, đứa lo nấu ăn, đứa đi mua đồ. Sắp đặt hết rồi mà vẫn cãi vã, tị nạnh nhau. Bỗng Hân hét lên trong tiếng vỡ loãng xoãng… Bà hiền từ thấy thuốc bôi lên vết bỏng của Hân. Hân khóc. Vì đau chăng?
"Giờ thì tớ mới hiểu gia đình là thế nào, tụi bây à!"
Cũng đúng thôi, ba má nó đi làm miết, chỉ có con Bun là bầu bạn với nó. Ngay cả tôi cũng thấy lòng mình dâng lên những nỗi niềm khó tả. Còn My, bạn ấy nhận ra một chân lí sâu sắc: "Mối tương quan giữa con người càng bền chặt thì thế giới này sẽ trỡ nên tốt đẹp và hướng thiện".
- Mọi chuyện đều trong tầm tay, khởi nguồn trong Ngài và kết thúc trong Ngài.
- Và chúng ta sẽ phải làm sao cho thế giới càng xinh xắn để Ngài ngự đến phải không?
- Tớ đoán ra mật mã rồi nhé?... Là TÌNH YÊU!
"Tình yêu trong Chúa Kitô"

Trời đổ về chiều, chuông ngân xa… Tới giờ lễ rồi, những chú chim đã tìm được về tổ.

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget