Chủ đề "Lê Đình Bảng"

Lê Đình Bảng

Tháng Bảy, mùa mưa rồi, đấy em

Sao không củi lửa, không dầu đèn

Hòng khi hôn lễ mà giông gió

Lỡ trở trời, mây giăng tối đen

Chắc hẳn, canh ba, chàng rể tới

Khách đầy nhà, hai họ quan viên

Mừng em ríu rít cô dâu mới

Một gánh tình và một gánh duyên

 

Khấn vái, xin trời quang, tạnh ráo

Khuya nay đi trẩy hội, gieo cầu

Mời em canh thức, chong đèn nhé

Đợi lúc nhà trai sang rước dâu

 

Đêm ấy, về chiêm bao, mộng mị

Thuyền hoa lên, lên ngọn sông đào

Dọc đường lông ngỗng bay như tuyết

Bỗng nhớ nàng khuê các Mỵ Châu

 

Tơ tóc vì đâu ra biếng trễ

Trăm năm đành đoạn mối duyên đầu

Đầy vơi, trăng khuyết hay trăng tỏ

Đôi mắt nào rưng rưng ướt mau

 

Nước của vô thường muôn kiếp trước

Hay dòng tục lụy gởi nghìn sau

Mà sao oan khúc, sao cơ nhỡ

Tư Mã chàng ơi, khúc Phượng Cầu

Tân khách ba nghìn đêm nhã nhạc

Mà trong yến tiệc, ngoài mưa ngâu

 

Nước Trời cũng ví như hôn lễ

Có kẻ đành xôi hỏng bỏng không

Có kẻ ra người dưng nước lã

Cho hay trăm bến, một quê chồng.

________________________________________

Lê Đình Bảng

 

Đêm nay, nhớ đốt trầm lên, chờ sáng

Lòng rất nghiêm trang, hương khói phụng vì

Muôn lạy đất trời vô lượng từ bi

Phơ phất lau thưa, dặm dài mỏi cánh

 

Giữa khuya khoắt, áo tầm gai se lạnh

Nghe nước sông trôi hay tiếng kinh buồn

Đôi ngả bồi hồi mờ mịt thinh không

Trông đốm lửa chài, chân đi trĩu bước

 

Cõi thiêng thánh mấy ai hòng chạm được

Chúa ở đâu, sao bằn bặt nghìn trùng?

Tôi như vầy, mà sao Chúa cứ thương

Ứa nước mắt nhiều khi không gượng nổi

 

Làm sao giữ mình ăn năn chuộc lỗi

Từ buổi chim bay, hoa rụng đầy vườn

Đêm nguyệt tà, lời kinh đẫm hơi sương

Như gió thoảng từ thiên đường thổi xuống

 

Giữa vô thức, giữa lạc lầm, hoang tưởng

Cậy dựa, tin ai, neo đậu đời mình

Giữa những điệp trùng, xiêu ngã, chông chênh

Tôi lặng lẽ, quỳ lâm râm cầu nguyện

Niềm riêng ấy cứ lâu ngày dày kén

Từ trái tim kia mách bảo tôi về

Với mùa xanh, xanh rợp những làng quê

Nhớ mắt biếc, nhớ môi trầm ẩn giấu

 

Và đôi lúc, tưởng chìm trong tâm bão

Tôi như vầy, mà sao Chúa vẫn thương

Ruộng mật bờ xôi vàng ánh thơm lừng

Người dìu dẫn tôi qua thời mông muội

 

Trên lối cũ còn ngổn ngang đào xới

Mỗi bước chân đi đau xót nhói lòng

Như loài chim sâu cuốn lá ngủ đông

Tôi ngước trông lên trái tim rộng mở

 

Vẫn cháy bừng lên nồng nàn ngọn lửa

Một vết đâm tươi rướm máu bao dung

Trăng tuyết nghìn năm, Hy Mã chập chùng

Tôi khao khát giọt kinh rơi đầu lưỡi

 

Sao nước mắt còn mặn hơn cả muối

Ở cuối phương đi, đầm, phá, sông dài

Ở nữa đường về, cỏ rạp ngang vai

Chỉ thấy gió, gió bốn bề phiêu lãng

 

Xao xác Tầm Dương, bạt ngàn Tây Tạng

Chúa ở đâu, tôi trông ngóng mỏi mòn

Hỏi ngày nào ta còn gặp ta không

Ôi giọt nước ở đầu ngành dương liễu?

 

Có va vấp, có trầm luân, mềm yếu

Tôi chẳng là chi giữa những thiên hà

Thôi, đành nhủ lòng mỗi sớm ngang qua

Kiễng chân hái một chùm hoa vừa nở

 

Đêm nay, trước ngọn đèn dầu mờ tỏ

Ngoài kia ríu ran cây lá chuyện trò

Tôi khấn thầm, lời khấn nhỏ đơn sơ

Trang giấy rưng rưng in nhòe mực tím

 

Mỗi con chữ, mỗi lời kinh bịn rịn

Của kẻ ăn xin hát xẩm đầu đường

Tôi như vầy, mà sao Chúa vẫn thương

Ơi giọt nước ở đầu ngành dương liễu.

_______________________________________

Lê Đình Bảng

Khi ấy, ngày măng tơ mới nhú

Tôi nghe rừng lá động hiên ngoài

Hình như, gió thở hương thần khí

Của đất, trời, sương, hoa mãn khai

 

Khi ấy, thiêng liêng, mầu nhiệm quá

Mà thơm tho mấy dải thiên hà

Mười phương nứt lộc, đêm quỳnh nở

Rợp cả rừng khuya, em, nhã ca

 

Khi ấy, gỗ trầm reo thánh tích

Chim quyên về dưới cụm hoa đào

Hồn tôi bỗng trổ ra vàng đá

Như phải bùa mê tận cõi nào

 

Có phải nguồn cơn đương cám dỗ

No nê phách ngọt đàn say rồi

Bồ câu ơi, cái gì như thể…

Ai đến làm quen giữa tiệc mời

 

Có phải thời gian như mật rót

Khi không, sao bổi hổi, bồi hồi?

Có gì thanh thoát, mênh mang quá

Mạch nước ngầm reo trong giếng thơi

 

Có phải hồn tôi đương mở cửa

Nên chăng, trời cũng muốn chiều người

Mời em xin nhảy mừng trong dạ

Theo những tình nhân vui sánh đôi

 

Ở đấy, lúa đồng chiêm ngậm sữa

Và quyên ca ríu rít vàng mười.

____________________________________

Lê Đình Bảng

Cho tôi một lòng tin

Nhỏ nhoi như hạt cải

Cho tôi làm cỏ dại

Ở bên đường không tên

 

Tôi yếu đuối như sên

Tôi trơ thân gỗ mục

Hãy gọi tôi tỉnh thức

Lập lòe một que diêm

Tôi trầm tư trong núi

Như một gã tiều phu

Xin làm nhà ẩn tu

Dù bọt bèo rêu rác

 

Ba hồi tôi đói khát

Ba hồi tôi dở điên

Tôi như con dế mèn

Ngủ vùi nơi gò mả

 

Ngọc ẩn mình trong đá

Kho báu giữa đồng không

Người thả lưới trên sông

Có chim, thu, nhụ, đé

 

Vâng ngày mai tận thế

Ai nấy xếp hàng đôi

Hỏi người còn yêu tôi

Rã rời thân bụi cát

____________________

Lê Đình Bảng

Thôi, dọn lòng không, như mộ trống

Tiếc gì rơi rớt những vàng hương

Đời cho bao dấu đinh gai nhọn

Đau xé lòng nhau, rướm máu hường

 

Bởi giữa sinh ly và tử biệt

Từ trong còn mất, nẻo vô thường

Về đâu, trăng xế ngang đầm lạnh

Giọt nước cành dương, ai xót thương?

 

Khóc đã đằm lưng vai áo nhặm

Ơn trời, ơn đất, gạo thành cơm

Mùa Chay, lại một mùa Chay nữa

Cây biết đau và lá biết buồn

 

Là những dấm chua và mật đắng

Từng đêm canh thức đợi hừng đông

Nào ai thả lưới buông câu, nhỉ

Có để thuyền neo đậu bến trong?

 

Đôi lúc, bởi ơ hờ, nguội lạnh

Con mơ hồ giữa có và không

Lòng tin hóa phong rêu, cằn cỗi

Hỏi Chúa còn yêu con nữa không?

 

Con biết mình khô khan, yếu đuối

Nhưng hằng tin được rỗi linh hồn

Từ trong giọt máu sau cùng ấy

Đã nhú chồi xanh mưng búp non

 

Lạy Chúa, chiều nay chân gối mỏi

Nhọc nhằn lên dốc núi chon von

Bài ca ai hát Exsultet

Có phải là lời Chúa gọi con?

(Trích: Có một vườn thơ đạo 3)

___________________________________

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget