Chủ đề "Hương cỏ non"

* Têrêxa Thái Thị Mỹ Trà (Gx.Cây Rỏi) 


“Mẹ! Mẹ ơi! Con học về”…
“Á! Á! Mẹ có sao không mẹ?”…
Vừa đi học về, Uyên đã thấy bố đẩy mẹ ngã ra để đòi tiền đi đánh bài. Ông chỉ tay vào mặt mẹ con Uyên, thét lớn:
- Chúng mày liệu mà kiếm tiền đưa cho tao, không thì đừng trách.
- Tôi van ông, lạy ông! Còn bao nhiêu ông cũng lấy hết rồi. Ngay cả tiền đóng học phí cho con ông cũng đã lấy, tôi kiếm đâu ra nữa…- Mẹ Uyên khóc lóc van xin.
- Tao không cần biết, không đưa tiền cho tao thì tao đập phá cho tụi mày coi.
Như để chứng minh điều mình vừa nói, ông mạnh tay đập phá mọi thứ... “Rầm... rầm... rầm”… Uyên thất thần, tái mặt. Mẹ chạy tới ngăn ba thì bị ba đánh mấy cái vào ngực.
Uyên thấy nóng giận, chạy tới đẩy ông ta, la lớn:
- Ông không được đánh mẹ tôi, ông đi đi!
- Ừ… ừ, mày được lắm, mày chờ đấy!
Nói rồi ông bỏ ra khỏi nhà, để lại sau lưng đống đồ nát...Từ hôm đó, ông thường xuyên hành hạ mẹ con Uyên hơn. Mẹ Uyên sức khỏe ngày càng suy sụp nên trở bệnh. Rồi một ngày, sau khi thua sạch ở sòng bài, ba Uyên về nhà vơ vét hết chút tài sản còn lại trong nhà và bỏ đi đâu biệt tăm... Uyên khổ tâm lắm, cô như muốn gục ngã... Cô đã làm đủ mọi cách mà cũng không đủ tiền để chăm sóc bệnh tình cho mẹ, vừa phải trang trải việc học...
Thế là... cô quyết định nghỉ hoc. Một quyết định đau đớn. Cô đi làm thuê để có tiền mua thuốc cho mẹ. Những ngày tháng đau khổ dai dẳng vẫn cứ trôi qua đè nặng trên vai cô gái bé nhỏ. Vậy nhưng nụ cười vẫn hiện lên trên khuôn mặt cô trước bao sự thắc mắc của mọi người. Vì sao cô cười ư? Bởi vì cô còn nước mắt nữa đâu...
Quỳ trước tượng đài Đức Mẹ, cô thầm nguyện cầu, phó thác mọi sự trong tay Mẹ.
- Uyên này.- Tiếng Cha sở gọi cô.
- Dạ... Thưa Cha!
- Cha biết con đã nghỉ học, nhưng như vậy thì tương lai của con sẽ bị vùi dập. Con không nên...
- Dạ, Cha ơi! Con biết, nhưng mà...
- Cha biết hoàn cảnh của con nhưng mà nghỉ học là chuyện không tốt, Cha sẽ vận động mọi người giúp đỡ con, hứa với Cha đi học lại, con nhé!
- Dạ, con cảm ơn Cha.- Uyên nhẹ nhàng nói.
- Chúa sẽ ở bên con! Tin vào Ngài con nhé!
- Dạ. Thôi, thưa Cha con về.
- Ừ, con về đi.
Uyên quay đi, Cha sở đứng sau nhìn theo, lắc đầu...
Nghe lời Cha sở, Uyên luôn cầu nguyện với Chúa, luôn tin tưởng vào Ngài, và hy vọng sẽ có phép màu.
*  *  *
- Ba ơi! Lát mẹ ra ta đi ăn kem nha ba?
- Rồi, con muốn là được.
- Hai bố con chờ mẹ có lâu không?
- Không mẹ ạ! Ba hứa sẽ dẫn con đi ăn kem đó mẹ.- Uyên mỉm cười.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, sống mũi ông cay cay. Từ bữa rời khỏi nhà ông lại tiếp tục thua cờ bạc, lang thang khắp nơi. Giờ đây, lòng ông sao hối hận quá, ông cảm thấy mình đầy tội lỗi. Ông phải trở về, trở về để bù đắp cho gia đình, trở về để sửa chữa lại lỗi lầm đã gây ra, và hơn hết ông cần sự ấm áp nơi gia đình, nơi mà bấy lâu nay ông đã đánh mất...
“Sau cơn mưa trời lại sáng”…
Gia đình Uyên bắt đầu những ngày tháng hạnh phúc. Mẹ Uyên dần hồi phục sức khỏe. Uyên lại tiếp tục đến trường. Còn ba Uyên, ông ấy đã dần thay đổi, trở thành một con người mới. Uyên chắp tay nguyện cầu, cô tạ ơn Chúa vì tất cả những gì Ngài đã làm cho gia đình cô. Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má cô, giọt nước mắt hạnh phúc.

Anna Thái Thị Thu Giang (Gx.Cây Rỏi)

Tiếng gà vang vọng canh hai
Giật mình tỉnh giấc như ai kêu mời
Đâu đây văng vẳng một lời
Ta về nước Chúa con ơi đi nào…!

Giấc mơ thật đẹp làm sao
Thấy một miền đất ngập bao tiếng cười
Trẻ thơ ca hát vui tuơi
Người già yêu Chúa giữ Mười điều răn
Tin mừng – cầu nguyện siêng năng
Giúp nhau no ấm khó khăn chẳng màng.

Theo Ngài từ bỏ giàu sang,
Vững tin nơi Chúa bình an trong lòng
Nơi này – con vẫn luôn mong

Mong miền đất hứa, mong trông từng ngày…

Maria Lê Minh Ngọc – Qui Nhơn


Làn mưa nhạt kéo tôi về hồi ức
Ngày tôi còn nương hơi ấm mẹ cha
Tôi yếu đau, đêm khuya mẹ vẫn thức
Chúa thương tôi, cho tôi một mái nhà
Cùng tôi học, rồi cùng tôi đi lễ
Mái ấm đẹp mà tình Chúa bao la
Hạnh phúc lắm! Nơi vòng tay cha mẹ
Chuyện cuộc đời, tôi chẳng phải lo âu
Nhưng mai ngày tung cánh ngoài xã hội
Ai theo tôi đi đến hết con đường
Bao chông gai, bao hiểm nguy tội lỗi
Lòng chết lặng, đơn côi giữa muôn trùng
Không bước tiếp vì sợ nhiều mất mát
Khẩn cầu Chúa rồi nhận lại lặng thinh
Quay đầu lại từ nơi tôi xuất phát

Giọt lệ nhòa… bóng dáng cha mẹ mình.

Matta Võ Thị Kim Yến – Qui Nhơn


“Nếu có một điều ước mong muốn được thực hiện, hãy ngước mặt lên và cầu nguyện với
Thiên Chúa, Người sẽ thực hiện tất cả điều ước của bạn”.
- Nói dối!- An nói như hét vào mặt Thiên.
Tại sao Thiên lại nói dối như vậy? Đã bao lần rồi, An cầu nguyện, An cầu nguyện cho ba
trở lại, nhưng Thiên Chúa ở đâu, Ngài có nghe thấy lời cầu xin của An không?
An là một cô gái mới lớn. An đã từng rất vui vẻ, rất năng nổ trong việc đời lẫn việc đạo.
Nhưng rồi, một ngày kia, nơi biển cả sóng xanh, ba An đã ra đi mãi mãi, để lại hai mẹ con An bơ
vơ trên cõi đời này. Mất đi người cha yêu quý, là điểm tựa của cuộc đời mình, An thấy thế giới
như xám xịt lại. Rồi đây, ai sẽ cùng An bước tiếp trên quãng đường đời này, ai sẽ lại kí đầu An
mỗi khi làm biếng đọc kinh cầu nguyện, ai sẽ nắm tay An đến nhà thờ? An đã chạy đến cầu xin
Chúa, cho An có ba, đừng cướp mất ba của An, nhưng Thiên Chúa lại như vô hình, không nghe
An mà lại cướp đi người cha vĩ đại của An.
* * *
Chú Bình lại đến. Từ khi ba mất, chú đã đến nhà An rất nhiều lần. Khi thì đóng mái nhà,
lúc lại đóng giường hay có khi còn mua thêm đồ ăn, bánh trái qua cho An và mẹ. An nghĩ chú có
cảm tình với mẹ nên đâm ra ghét chú. Ba mất chưa được một năm mà chú đến nhà không biết
bao nhiêu lần. An không thích chú. An sợ, sợ ngày nào đó chú lại cướp mẹ của An. Mỗi lần chú
đến An thường ra sau nhà, không thì cũng chẳng nói chuyện hay chào chú.
- An ơi, ra má nhờ này con.- Tiếng của má vọng ra.
- Dạ !- An chạy ra thì thấy chú Bình đưa cho một xâu cá.
- Chú vừa mới đánh được luôn đấy, ngon lắm An ạ.
An chau mày, lửa giận ngùn ngụt trong An, An hất cả xâu cá.
- Tôi không thích!- Rồi An chạy đi tìm Thiên.
- Hầy… An sai quá sai rồi, tại sao lại làm vậy, chú Bình rất thương An mà.
- Chỉ là trước đây thôi, còn bây giờ thương mẹ An thì có.
- An sai rồi… Có một số chuyện mà An không biết. Thiên nghe chú Bình nói là vào giây
phút chót khi thuyền bị lật, ba An đã nhường chiếc phao cho đồng đội mình là chú Bình và nhờ
chú chăm sóc mẹ con An. Ba An rất dũng cảm, đã hy sinh, đã nhường mạng sống cho người
khác. Thật là khâm phục ba An. Còn về chú Bình, chắc vì lời hứa với ba An mà chú thấy có lỗi,
nên bây giờ ra sức bảo vệ và chăm sóc hai mẹ con An đó.
- Vậy là ông ta đã chính thức gây ra cái chết cho ba An…- An tức giận nói.
- Không, không phải vậy, An hiểu lầm rồi.
- Lầm gì, nếu ông ta nhường cho ba An cái phao đó thì có phải là ba An sẽ sống không. Tại
sao lại ích kỉ đến vậy chứ! An thật ghét ông ta.
An không chấp nhận việc ba chịu hi sinh để cứu chú Bình. An không tin điều đó. An cho
rằng chính chú Bình là người đã giết chết ba An. Chú là nguyên nhân ba An mất. An lê từng
bước, lang thang đi đến nhà thờ. Nhìn vào trong: “Chúa ơi, sao Ngài không giúp đỡ con, tại sao
lấy ba con đi, tại sao không đem ba con trở lại cho con. Chúa ơi, con đau lòng lắm, con nhớ ba
con lắm, Chúa hãy cho con một người ba đi.”
* * *
Sáng nay An dậy thật sớm, dọn dẹp nhà cửa và đi chợ giúp má. Vì không lâu nữa An phải
lên thành phố học rồi.
- An hả, nay lớn quá ta! Con có nghe chuyện chưa?- Cô bán rau nói.

- Chuyện gì vậy cô?
- Má con sắp lấy chú Bình rồi đó!
An thả túi rau xuống đất, chạy thật nhanh về nhà. An thấy má đang nói chuyện với chú
Bình.
- Còn về bé An thì sao?- Mặt má có vẻ thống khổ.
- Giờ tôi không biết sao, nhưng anh nhà đã nhờ tôi chăm sóc hai mẹ con. Tôi cũng đã hứa
với anh ấy rồi. Anh ấy đã cứu tôi.
An khựng người lại. Chú Bình tốt vậy sao. Vậy ra lâu nay nó vẫn hiểu lầm chú sao? Nó
nhìn sang má. Má nó đã có tóc bạc, gầy hom, từ khi ba mất, má chưa ngày nào được yên giấc.
Nó nhìn chú Bình. Thật sự chú vẫn rất tốt, lại rất thương mẹ con nó. Đây chẳng phải là người cha
mà Thiên Chúa đã ưu ái ban cho nó hay sao. Nó đi vào nhà.
- An…- Má An đứng lên.
- Con xin lỗi chú Bình, con xin lỗi má.- An khóc nức nở.
- Không sao, có má và chú ở đây rồi…- Hai người ôm lấy An.
* * *
Thấm thoát đã một tháng trôi qua. Hôm nay An lên thành phố để tiếp tục con đường học
vấn của mình. Má đã có chú Bình, à không, đã có ba lo. Nó không còn lo nhiều nữa. Nó đã thấy
trong chú Bình hình ảnh của ba nó. Nó biết cả ba, chú Bình vẫn nâng đỡ và cùng nó tiếp bước
trên đoạn đường còn lại này. Quan trọng hơn, Thiên Chúa vẫn dõi theo nó và bảo vệ nó. Nó thầm

cảm ơn tất cả và nở nụ cười.

Phanxica Nguyễn Thị Ngọc Thảo (Gx.Bàu Gốc)

“Xin lỗi chúng tôi đã cố gắng hết sức, người nhà lo chuẩn bị hậu sự cho em…”.
Câu nói ngày nào của vị bác sĩ bệnh viện Trưng Vương lại vang vọng trong đầu tôi. Hai tuần đã qua, giây phút hiện tại này đây gia đình lưu xá chúng tôi đang rớt những giọt nước mắt hạnh phúc, hạnh phúc vì Thiên Chúa và Mẹ Maria đã thương nhậm lời nguyện cầu của chúng tôi. Cái cảm giác hoang mang, tuyệt vọng, lo sợ đâu đó vẫn còn vấn vương trong giờ phút này. Thời khắc hai tuần trước, lời nói cướp đi tia hi vọng nhỏ nhoi của chúng tôi.
Sài Gòn đón chào mùa hè bằng những cơn mưa rào, người người tấp nập trong cuộc sống mưu sinh vội vàng tìm nơi ẩn trú. Lưu xá nơi tôi ở trong quãng đời sinh viên mùa này đang có dịch sốt xuất huyết. Để đảm bảo an toàn cho các bạn còn lại, các Sơ phụ trách đã cho các bạn bị bệnh về quê nghỉ ngơi chữa bệnh. Việc học đành tạm gác, dù đang chạy nước rút với kì thi cuối kì, hiện lên trên nét mặt các bạn không chỉ là cái mệt của căn bệnh nóng sốt mà còn là nỗi lo cho kì thi học phần. Phó mặc tất cả cho Chúa, lưu xá chúng tôi dâng lên Ngài lời nguyện xin tha thiết.
Bé Trúc từ nhà mới lên đến lưu xá độ khoảng nửa buổi, em bị bệnh nhưng không dám nói với Sơ (vì sợ bắt về quê lại, trong khi đó em mới từ quê lên để chuẩn bị cho kì thi). Em vẫn cùng sinh hoạt với chị em. Buổi chiều sau khi đi lễ về, Trúc thấy mệt và nóng nên lên giường nằm nghỉ. Cứ thế một ngày trôi qua đến ngày thứ hai, ba. Biết chắc là em đã bị bệnh, cả nhà đưa em lên bệnh viện 115 nhưng họ trả lại vì quá nặng. Đưa em qua bệnh viện Thống Nhất, kết quả cũng thế. Lúc này đây ai nấy đều lo sợ, sợ đến cái chết, sợ mất đi một người thân, mới thấy tình chị em sâu đậm và thiêng liêng thế nào! Không cùng máu mủ ruột thịt, không cùng quê hương xứ sở thế mà cùng quy tụ dưới một mái nhà mang tên lưu xá sinh viên Hòa Hưng, với người Mẹ là các Sơ dòng FMA, tình chị em lại nảy nở và trở nên thân thiết.
Hai bệnh viện đều trả về, họ nói em bị sốt xuất huyết não, nguy hiểm đến tính mạng, nếu vẫn còn hi vọng thì đưa em qua bệnh viện Trưng Vương, bệnh viện chuyên về sốt xuất huyết. Vẫn luôn hi vọng, em được đưa qua bệnh viện Trưng Vương. Sau khi xem xét, họ chuyển em vào khoa cách li đặc biệt. Chính phút giây này bác sĩ đã nói lên câu nói đó, em chỉ còn 1% sống, giờ em nằm đó chỉ chờ đến tắt thở rồi đưa em về, em bị sốt xuất huyết não không thể cứu chữa được. Nhìn em qua tấm kính mờ trong giờ vào thăm bệnh, chính lúc này đây tôi than trách Chúa, trách Ngài sao vội gọi em về khi tuổi đời còn quá trẻ như thế. 21 tuổi- bao ước mơ, dự định, hoài bão, tuổi trẻ chưa kịp tới đã rơi rớt từng chặng đường, sao tóc già lại tiễn biệt tóc xanh. Nhìn Mẹ em, tôi không khỏi đau lòng thay. Bác đã khóc, khóc đến nỗi nước mắt cũng phải khô, chân cũng phải mềm, và giờ Bác phải nằm để phục hồi sức khỏe sau những cơn ngất xỉu. Nhưng hình ảnh Bác trai, tôi thấy tay Bác nắm chặt cây Thánh Giá, Bác tin vào tình yêu Chúa, phó thác vào Ngài. Khung cảnh trước mắt như cho tôi thấy nỗi đau của Mẹ khi thấy chính đứa con yêu dấu của mình bị hành hạ, bị treo trên Thập Tự và trút hơi thở, nhưng vẫn một lòng xin vâng, một lòng cậy trông, một lòng tin tưởng vào chính đứa con dấu yêu này. Và Mẹ đã hạnh phúc. Mẹ không giữ riêng mình niềm hạnh phúc ấy, mẹ san sẻ với tất cả mọi người chạy đến với Mẹ bằng tình yêu thương.
Trong giờ kinh tối mỗi ngày, Sơ đã nói: “Trúc chỉ còn 1% sống sót, nhưng chúng ta vẫn luôn có Chúa bên cạnh, hãy phó thác vào Ngài”. Chúng tôi bắt đầu cầu nguyện, kết hiệp cùng các Sơ ở nhà mẹ bên Ý. Phép màu đã đến với em. Và thật diệu kì thay khi bác sĩ nói chắc chắn em sẽ bị dị tật nếu em hồi phục lại (sau khi thấy em tỉnh lại) nhưng em đã không bị gì cả. Sau hai tuần em vẫn bình thường và bác sĩ nói: “Đúng là kì tích! Em đã khỏe lại và không bị dị tật gì”. Tôi thầm nghĩ: Không có gì Chúa không làm được, hãy tín thác vào Ngài bằng tình yêu thương. Xin lỗi Chúa vì con đã than trách Ngài. Mà thật sự là lúc nghe tin em tỉnh lại lòng tôi lại mâu thuẫn lắm, tôi cứ nghĩ: Không lẽ là Chúa cứu em thật ư, thật sự là không gì có thể nằm ngoài vòng tay Người ư, thật sự lời cầu nguyện có sức mạnh thế ư? Bao nhiêu thắc mắc cứ hiện lên trong tôi. Tự thấy mình yếu lòng tin ghê gớm, ngoài miệng cứ một hai tin nhưng trong lòng lại nghi vấn. Nhưng Chúa ơi! Cảm ơn Người đã cho con nhận thấy được đức tin của mình như thế nào và giờ con đã mạnh dạn nói rằng: Con tin!
Đón em về lại ngôi nhà chung, niềm hạnh phúc lại vỡ òa. Tạ ơn Chúa và Mẹ Maria cho tình yêu thương của chúng con ngày càng xích lại gần Ngài hơn.

Ranh giới giữa sống chết rất mỏng manh, vì vậy hãy sống tốt với mọi người mỗi ngày. Hãy thương xót như Chúa Cha và đặc biệt chuyên chăm cầu nguyện bằng tất cả tình yêu thương, bạn nhé!

Anê Nguyễn Thị Nữ (Gx.Châu Me)

- Trả cho em! Nó là của em mà...- Bé Hân khóc lớn.
- Không! Nó là của anh, em lấy cái khác đi.
Hai anh em sinh đôi Bảo và Hân là hai đứa trẻ vô cùng đáng yêu và xinh xắn. Chúng đang tự phân chia đồ chơi cho nhau. Nga, chị của hai đứa nhỏ đứng ở ngoài, con bé khóc thầm và đau buồn vô cùng khi nhìn thấy hai em như vậy. Chúng còn quá nhỏ, chỉ mới chừng 5 tuổi. Chúng chỉ biết chia đồ chơi cho nhau, chứ không hề biết rằng một khi những thứ ấy chia hai thì cũng đồng nghĩa với việc chúng cũng phải xa nhau. Chỉ có Nga, con bé tuy cũng rất nhỏ, chỉ mới học lớp 3, nhưng nó có thể hiểu được những gì đang diễn ra. Ba mẹ nó đã kí đơn li hôn, giờ chỉ còn việc chờ toà án quyết định. Nó òa khóc lớn và chạy về phòng.
Gia đình nó là một gia đình khá giả, có tiếng trong khu vực đó. Chưa bao giờ ba chị em nó thiếu thốn gì về vật chất cả. Chúng được sống như nàng công chúa và hoàng tử, muốn gì đều có. Nhưng còn Nga, đứa bé đủ lớn để có thể nhận ra rằng nó thiếu tình cảm gia đình. Ba mẹ nó suốt ngày ở công ty, khi về nhà thì chỉ đâm đầu vào tập tài liệu và chiếc laptop. Khi chúng thức giấc thì ba mẹ chúng cũng đã đến công ty từ lâu.  Công việc quá bận rộn lại hay đi công tác xa, vì thế mẹ của Nga phải thuê một cô giúp việc nhà và trông coi mấy đứa nhỏ. Nhiều lúc Nga ước rằng người phụ nữ kia chính là mẹ nó, suốt ngày ở nhà và lo lắng cho nó. Nhưng là một đứa hiểu chuyện và có đời sống nội tâm sâu sắc, nó chưa bao giờ để lộ nỗi buồn của mình. Những lúc tủi thân thì nó tìm đến với Chúa và thì thầm với Ngài.
*  *  *
Mẹ nó vừa đi công tác xa về. Khác với những lần trước, bà không còn khuôn mặt mệt mỏi nữa, mà thay vào đó là một khuôn mặt đầy niềm vui. Khi ba Nga về, bà nói với ông rằng bà đã được lên chức phó giám đốc. Ông cũng mừng cho vợ, nhưng có lẽ ông không vui gì cho lắm. Là một người đàn ông nhưng phải làm việc dưới quyền của vợ là một điều khó ai chấp nhận được.
Sau giờ tan sở, cả ba và mẹ Nga đều về nhà cùng lúc. Ông quẳng ngay chiếc túi xách lên ghế sofa và lên tiếng hỏi vợ:
- Em làm gì vậy hả? Trước mặt bao nhiêu người mà em sai khiến anh như vậy sao?
- Anh nói vậy mà được à? Tuy rằng em là vợ anh nhưng ở công ty em trên quyền anh, và anh phải nghe lệnh từ em xuống.
- Cái gì? Lệnh à? Lệnh gì hả? Cô lấy đâu ra cái lệnh như vậy hả? Tôi là nhân viên văn phòng, chứ không phải một người phục vụ trà cho cô tiếp khách.- Ông tức giận.
- Vậy thì sao? Anh pha vài tách trà to tát gì? Tại anh vô dụng thôi! Sao anh không thăng chức đi để khỏi phải bị sai vặt như vậy. Đã bao năm rồi anh cũng chỉ ngồi cái ghế nhân viên nhỏ bé đó. Anh tự xem lại bản thân anh đi.
Nói rồi bà tức giận bỏ lên phòng. Nga cảm thấy mẹ thật sự có hơi quá đáng. Bà thậm chí đã dùng lời lẽ của mình mà sỉ nhục ba của Nga...
Ông đặt lên bàn, ngay trước mặt của mẹ Nga một tờ giấy rồi lặng lẽ ra khỏi nhà. Đợi khi khuất bóng ông, bà mới xem đó là gì: "ĐƠN LI HÔN", một dòng chữ được in to và đậm hơn hết. Bà lặng người, không tin vào mắt mình. Thay vì lo lắng cho hạnh phúc gia đình đổ vỡ, lo lắng cho ba đứa trẻ tội nghiệp phải xa nhau, thì bà lại lo lắng cho danh tiếng của bà. Thế rồi suy nghĩ chẳng bao lâu bà đã kí vào.  Bà cũng không muốn sống chung với ba của Nga nữa, bà cho rằng ông vô dụng mà còn có cái tôi quá lớn. Thế nhưng bà cũng đâu biết chính bà lại là một phần lớn chủ chốt của chuyện này...
Nga biết hết mọi chuyện, nó biết rằng mình không thể làm gì được cả. Nó chỉ biết cầu nguyện, lúc nào nó cũng cầu nguyện. Nó chuẩn bị tinh thần cho một cuộc sống mới sẽ thiếu ba hoặc vắng mẹ. Nó không biết nó sẽ theo ai? Sẽ sống cùng đứa em nào? Nhưng rồi nó tự trấn an mình. Nó chỉ còn cảm thấy tội cho hai đứa em ngây thơ. Rồi đây chúng sẽ có những câu hỏi ra sao...
*  *  *
Mấy hôm nay mẹ Nga dọn qua phòng Nga ở. Giờ bà bắt đầu thu xếp đồ đạc vào va li để đi. Trong ngăn kéo của chiếc bàn, bà vô tình nhìn thấy vô số những hình trái tim được gấp vụng về nhưng rất dễ thương. Bà nhìn thấy vài dòng chữ. Thế là bà mở ra... "Chúa ơi! Ba mẹ con tại sao lại thành ra như vậy? Có phải vì con không tốt? Hay tại vì đồng tiền và sĩ diện qúa lớn?". Thế rồi tay bà cứ tiếp tục mở những hình trái tim kia. "Chúa ơi! Gia đình là tất cả với con người mà phải không Chúa? Vậy bây giờ con đã mất tất cả sao? Chúa giúp con lấy lại những điều đó đi Chúa ơi!"... Cổ bà nghẹn đắng, khoé mắt cay cay. Bà không  ngờ đứa con nhỏ của bà cảm nhận được vô số điều và nó đang rất tuyệt vọng. Thế mà hàng ngày bà cứ nhìn vào đôi môi mỉm cười của nó, chứ chưa từng nhìn vào đôi mắt nó. Rồi bà thấy một tấm lộc Lời Chúa bà đã hái :"Sự gì Thiên Chúa kết hợp loài người không được phân li".  Bà thôi thu xếp đồ đạc mà nằm lên giường suy nghĩ. Bà nghĩ về cuộc đời mình. Lúc trước bà là một người sùng đạo, một người vợ ngoan hiền. Bà đã ở trước mặt Chúa và Giáo hội để thề hứa bao nhiêu điều. Vậy mà giờ đây bà có những ý định ly hôn sao? Bà phân vân mãi, rồi cầm chiếc điện thoại và gọi cho chồng mình...
Vừa bước vào quán cà phê quen thuộc, bà đã nhìn thấy chồng mình. Ông gọi nước và hỏi bà:
- Sao lại hẹn anh ra đây?
Bỗng dưng nước mắt bà trào ra. Bà lấy trong túi xách vài mảnh giấy có đường gấp. Ông cầm lấy và đọc. Nét mặt ông tệ hẳn đi, môi ông lắp bắp:
- Đây... là những lời của... con gái chúng ta sao?
- Em là tìm thấy chúng, vẫn còn rất nhiều.- Bà thở dài.- Em nghĩ chúng ta... nên suy nghĩ cho con bé một chút...
- Ý em là...
- Mình rút lại đơn ly hôn đi anh.
- Anh cũng rất thương con. Nhưng anh không muốn sống như vậy. Em hiểu không?
- Em... sẽ từ bỏ công việc của mình. Em sẽ lo việc nội trợ và đưa đón các con đi học. Em sẽ giống như lúc xưa...
- Được… Anh cũng xin lỗi em nhiều lắm. Chúng ta sẽ bắt đầu cuộc sống mới. Còn bây giờ, chúng ta về nhà thôi em. Hôm nay là sinh nhật của con bé.
Về đến nhà. Ông bà chuẩn bị một bàn ăn thật ấm cúng rồi gọi Nga xuống. Lúc đầu nó cũng không biết chuyện gì đang xảy ra. Mẹ nó lên tiếng:
- Con à, mẹ xin lỗi con.
- Ba mẹ sẽ không xa nhau nữa, sẽ ở bên và yêu thương con.- Ba nó tiếp lời.
- Ơ... Ba mẹ nói thật sao?
- Thật mà! Từ nay mẹ sẽ ở nhà với con. Sẽ lo lắng và quan tâm con. Con có chịu không?
- Con vui lắm... Cảm ơn ba mẹ. Hihi!
Nhìn thấy nụ cười thực sự của Nga, cả ba và mẹ nó đều cảm thấy ấm lòng. Ba mẹ nó lấy ra vài món quà nhỏ tặng cho nó và chúc mừng sinh nhật nó. Con bé cảm ơn và nói với ba mẹ rằng:
- Chính sự hạnh phúc gia đình mà con đang có là món quà to lớn nhất hôm nay. Con yêu ba mẹ!
Cả ba và mẹ nó đều rất vui, rất hạnh phúc. Còn nó, nó âm thầm tạ ơn Chúa, có lẽ Ngài đã nghe lời nó cầu xin.


Anna Thái Thị Thu Giang (Gx.Cây Rỏi)


Mặt trời tỏa ánh quang
Đẩy đêm tối lùi tàn
Một nụ cười tỏa nắng
Đón chào ngày mới sang.

Lòng ngập tràn bình an
Miệng hát câu yêu đời
Sẵn sàng cuộc sống mới
Mang tin yêu khắp nơi…

Theo gương Chúa sáng ngời
Yêu thương suốt một đời
Giúp “tù nhân” hối tội

Quay về nơi nước trời.

Maria Nguyễn Như Quỳnh - Gx.Châu Ổ -
Kết thúc năm lớp 11, nó không đủ điểm để lên lớp. Nó bị ba mẹ la và đánh cho một trận. Mà lỗi cũng tại nó thôi, ham chơi với bạn bè mà chẳng chuyên tâm học hành. Xách sách vở đi học nhưng nó có học chữ nào đâu, nhiều hôm lại bỏ tiết để rong chơi cùng bạn bè. Bị như thế, nó tức và ghét ba má, theo một thằng bạn cùng lớp bỏ nhà đi. Và Huế là nơi hai đứa nó đến.
Nó bỏ nhà đi được một tuần rồi. Hai ngày lang thang xứ Huế và bốn ngày đi làm phục vụ cho một quán ăn mà tụi nó xin được. Chủ quán tốt bụng nên cho hai đứa nó ở lại nhà. Đêm nay Huế về với những cơn mưa. Huế mộng mơ mà kèm theo những cơn mưa nữa sẽ khiến lòng người buồn hơn. Và thật thế, nó nằm trong phòng mà mang một nỗi buồn. Nó nhớ gia đình và nhớ lại những lỗi lầm mà nó đã phạm. Nó hối hận và nó đã khóc. Một thằng con trai luôn tỏ ra mạnh mẽ nhưng hôm nay đã rơi những giọt nước mắt. Những ngày ở Huế nó mới nhận thấy sự cực khổ của ba mẹ trong việc nuôi dạy nó. Nó thấy sự khó nhọc trong việc kiếm tiền. Thế mà ba mẹ đã cực khổ làm kiếm tiền nuôi nó ăn học, vậy mà nó lại không lo học hành.  Cả đêm không tài nào nó ngủ được, 4giờ30, một tiếng chuông vang lên, cái tiếng chuông quen thuộc mà hôm nay nó mới được nghe lại. Bao lâu nay nó đã bỏ quên một Đấng mà khi nhỏ ba mẹ đã chỉ cho nó biết Đấng ấy đầu tiên. Còn nửa tiếng nữa Thánh lễ bắt đầu. Nó vội thay đồ và chạy đến nhà thờ. Hôm nay nó đến nhà thờ với một tâm trạng khác so với những lần trước. Nó đến với sự trở về, trở về cùng Chúa. Nó cũng không biết  bao lâu rồi hôm nay nó mới trở lại Nhà thờ. Lâu nay nó theo bạn bè vui chơi mà dần xa cách Chúa.
Chắc có lẽ là thánh ý Chúa, bài Tin Mừng hôm nay nói về dụ ngôn “Người cha nhân hậu”. Nó ngồi lắng nghe Cha giảng mà không biết nước mắt nó rơi từ khi nào. Người con trong bài Tin Mừng phạm biết bao nhiêu tội nhưng đã can đảm trở về với cha anh để xin sự tha thứ, thì nó cũng có thể được thế, nó nghĩ vậy.
Thánh lễ kết thúc, nó về phòng và dọn đồ để trở về nhà. Nó không muốn ở nơi này nữa. Nó muốn trở về với sự yêu thương của gia đình, nơi ba mẹ đang chờ nó.
Nó về tới nhà buổi trưa, ba mẹ đang ăn cơm trưa. Thấy nó, ba mẹ chạy ra và ôm chầm lấy nó. Nó chỉ biết khóc chứ không biết nói gì cả. Lát sau nó mới lí nhí nói: “Con xin lỗi ba mẹ”. -“Tạ ơn Chúa. Con biết quay về là mẹ mừng rồi”.
Nó vào nhà và tiếp tục ăn trưa cùng ba mẹ. Lâu lắm rồi nó mới được ăn bữa cơm ngon và vui như thế. Nó kể lại cho ba mẹ nghe những ngày qua nó ra sao khi bỏ nhà đi.
Ba mẹ gởi nó vào Nam ở với một Cha mà nhà nó thân. Nó tiếp tục học lại ở nơi đó. Gởi nó đi, một phần ở gần Cha để nó tham dự Thánh lễ nhiều hơn, gần Chúa hơn, một phần để nó xa dần với bạn bè mà tập trung học.
Nó tạ ơn Chúa vì đã dẫn đường để nó quay trở về. Xin Chúa luôn giữ gìn nó để nó không phạm lỗi lầm nào nữa…

Maria Nguyễn Thị Quyên –Vinh- 
Ngọn đèn chầu vẫn mãi ở đó
Nơi nhà tạm Giêsu Thánh Thể
Để diễn tả tình yêu Thập Tự
Một tình yêu ôi quá nhiệm mầu.

Ngọn đèn chầu vẫn mãi ở đó
Để nhắc con lui tới mỗi ngày
Nơi nhà tạm lạnh lẽo cô đơn
Nơi nhà tạm Chúa vẫn đợi chờ.

Chờ con tới thưa lên cùng Ngài
Thân con đây là một ngọn đèn
Đèn leo lét khi con sa ngã
Giữa sóng gió bão táp cuộc đời.

Nhưng Ngài vẫn kiên nhẫn thắp lên
Để thân con là ngọn đèn sáng
Sáng hai phần thể xác- tâm hồn
Xin cho con ngọn đèn của Chúa.
…………………………………

Ôi ! ngọn đèn tình yêu và tha thứ.

* Anê Lê Thị Thanh Hà - Giáo xứ: Vườn Vông, Giáo phận: Qui nhơn
Chiếc lá bàng khẽ rơi xuống, làm tôi bất giác ngoảnh lại, thấy thời gian trôi mau như thế. Chẳng biết vô tình hay gì đó, mà chiếc lá bàng lại rơi trên vai tôi thêm lần nữa, để tôi nhận ra thời gian qua đi nhanh quá. Một năm 365 ngày, 8760 giờ, 525600 phút… đang dần đi vào thời điểm cuối. Và giờ tôi không còn là một em lớp 11, mà đã là nữ sinh cuối cấp 3. Nhìn lại chặng đường với số ngày, số giờ, số phút của một năm qua, tôi cũng gặt hái được chút thành công nhưng có là gì so với người khác đâu. Chỉ riêng có một thứ mà tôi nghĩ mình tích góp được nhiều, đó là: Thấu hiểu đời, tình thương gia đình và niềm tin vào Chúa.
“Tiền”... Đồng tiền là gì? Lúc nhỏ, tiền với tôi là một thứ gì đó kì diệu lắm như trong truyện cổ tích. Bởi khi đi học được điểm 9, điểm 10 mẹ sẽ thưởng tiền cho tôi. Mỗi khi có tiền tôi sẽ có thể mua được bánh kẹo và nhiều thứ lặt vặt để chơi. Lớn lên, tôi biết phân biệt giá trị to nhỏ của từng tờ tiền. Giờ thì tôi biết “tiền” chính là ma lực đang từng ngày bào mòn sức lực của ba tôi: Áo ba ướt đẫm mồ hôi, lưng ba đau nhức nhưng vẫn cố gắng làm việc quần quật suốt năm để kiếm “đồng tiền”. Những cuộc cãi cọ của ba mẹ cũng vì “tiền”. Ba mẹ phải xoay xở đủ cách để có tiền, để có thể chi phí cho mọi thứ trong gia đình. Anh Hai phải nghỉ học sớm để đi mưu sinh nơi phương xa, cũng vì muốn kiếm tiền để phụ ba nuôi tôi ăn học. Tiền là gì mà mỗi khi tới kỳ xin mẹ nộp học phí, mẹ lại chạy vạy vay mượn để có đủ tiền nộp học cho tôi...
“Miệng đời”... Tôi chán ngán không biết đến bao giờ cuộc sống này không có lời ra tiếng vào, mà mọi người vẫn gọi là miệng đời. Miệng đời, xuất phát từ những câu chuyện của những người nhiều chuyện. Họ tụm nhau lại rồi lôi hết việc nhà này đến nhà kia ra bàn tán. Tôi giờ mới thấy được cái ác nghiệt mà miệng đời đem lại. Những người xấu tính đó, tập trung lại rồi soi mói đời tư nhà người khác quá nhiều. Tôi đã thấy ba mẹ rất buồn khi bị những người vờ dùng lời hỏi thăm để mà tra xét. Cuộc sống gia đình tôi do rất khó khăn mà được lắm người soi xét mãi.
“Tiền, miệng đời” hai thứ mà trong cuộc sống này không thể thiếu. Tiền làm ta thấy thiếu thốn vật chất, miệng đời giống như con dao nhỏ đâm dần vào tim ta. Chúa từng nói: “Anh em chỉ thấy cái rác trong mắt người khác, mà không thấy cái xà trong mắt mình!”.
Gia đình tôi lắm lúc cũng bế tắc vì tiền và những lời ra vào của cái gọi là miệng đời. Thế nhưng, ba mẹ dù bị cuộc sống làm cho mỏi mệt, vẫn luôn nhắc nhau rằng: “Cứ cầu nguyện với Chúa, rồi mọi việc cũng qua thôi mà… Các con phải cố gắng lên, đặt niềm tin vào Chúa”.

Cuộc sống vồ vập đầu tắt mặt tối, nhưng cả nhà mỗi tối cũng ngồi lại với nhau đọc kinh gia đình, dâng lên Chúa bao sự  buồn vui. “Lạy Chúa, một năm nữa sắp qua đi, xin Người cho gia đình con đủ sức để bước tiếp trong cuộc sống trần thế này. Những băn khoăn, nhiều việc chưa giải quyết được của gia đình, con chỉ biết dâng lên hết cho Chúa. Nguyện xin Thiên Chúa che chở và bao bọc cho mỗi người con của Ngài”. Amen.

*Anna Thái Thị Thu Giang - Giáo xứ: Cây Rỏi, Giáo phận: Qui Nhơn
Nụ cười tươi tắn đón chào
Tháng Hoa dâng Mẹ ngọt ngào yêu thương
Hoa hồng, hoa cúc muôn hương
Đẹp xinh rạng rỡ, khiêm nhường thanh cao.
Mẹ yêu con biết dường nào!
Buồn - đau - sầu - khổ bao nhiêu lệ tràn?
Buồn vì trước mọi gian nan
Đoàn con lùi bước vội vàng buông lơi
Đau vì năm tháng trong đời
Con quên bóng Mẹ, quên lời Mân Côi
Sầu vì con lỡ xa rồi
Tâm hồn vấp ngã lạc trôi giữa đời…
Khổ vì bao tiếng gọi mời
Có sao con lại chối từ quay lưng?
Từ nay tội lỗi phải dừng
Mẹ ơi! Thống hối “Kính Mừng” con dâng
Tháng Hoa chăm chỉ chuyên cần
Siêng năng lần hạt… Xin vâng một đời!

Maria Ngô Thùy Duyên - Giáo xứ: Ngọc Thạnh, Giáo phận: Qui Nhơn

Một buổi chiều tháng Năm hiền hòa như bao mùa hoa đã qua. Giáo xứ tổ chức thánh lễ tại hang đá Đức Mẹ đầy trang nghiêm và linh thiêng. Lời hát vang lên: “Mùa hoa về rồi muôn hoa xinh con hái dâng Mẹ...”.
Ở một góc sân yên ắng, nó lặng lẽ nhìn ngắm tụi bạn đang dâng hoa với vẻ mặt tươi tắn và đầy hạnh phúc. Nó ước gì mình cũng có thể đứng dậy và nhảy múa để dâng lên Mẹ ngàn đóa hoa xinh đẹp này. Nhưng mọi sự trớ trêu thay! Diệu Linh không may gặp phải tai nạn xe máy và bị gãy chân. Giờ đây đi lại với nó còn khó khăn huống gì là múa nhảy.
Cuộc sống thường ngày vẫn dần chậm trôi theo nhịp thời gian không ngừng. Cũng là một ngày đẹp trời như bao ngày, ánh nắng bắt đầu nhảy múa qua cửa sổ và gọi mời Diệu Linh thức giấc. Tạ ơn Chúa đã gìn giữ con và cho con an giấc lành. Không vội vàng gì, nó đọc kinh sáng và bắt đầu ngày mới sau khi làm vệ sinh cá nhân. Một cuộc gọi điện thoại từ Thúy My:
- Alô! Linh à, dậy chưa mày?
- Tao mà còn ngủ là tao không dậy để nghe điện thoại mày đâu nhé!
- Haha! Hiểu rồi. Bây giờ qua nhà thờ nhanh đi bọn mình cùng tập dâng hoa nào. Mọi
 người đang đợi nhé!
- Thật hả?
Giọng nó ngạc nhiên và vỡ òa hạnh phúc vì đã 2 năm rồi nó không tham gia vào đội múa của giáo xứ, bởi bao nhiêu công việc học tập đã chiếm mất khoảng thời gian vốn dĩ phải là của Chúa rồi!
- Đợi Linh tí, đến liền đó.
Nó vội vã thay đồ và dắt xe máy ra sân, lòng háo hức và vui sướng tột cùng. Bởi vì quá phấn khích mà nó không để ý xung quanh, chẳng may vì tránh đầu xe khỏi cục phân bò nằm trên đường lộ liễu kia, mà nó bị té xuống ruộng và bị xe đè lên chân phải làm gãy xương. Nó nằm im trong vô thức đến khi được người dân xung quanh dắt đến trạm y tế để băng bó. Người ta cũng đã gọi giúp bố mẹ nó đến đón về. Tỉnh dậy trong mê man và đau đầu cực độ, nó cố nhớ lại mọi chuyện và rồi nước mắt nó tuôn chảy, nó đau đớn khắp người. Diệu Linh thấy bố mẹ đang ngồi kế bên và nó đang ở trong căn phòng của mình. Bố và mẹ lo lắng cho nó lắm, hỏi thăm nó cớ làm sao lại bị như thế này? Nó vừa khóc nghẹn vừa thuật lại mọi chuyện cho phụ huynh. Bố nó tức quá, tay đang cầm ly nước ném thật mạnh xuống đất thành từng mảnh vụn và la lớn:
- Từ nay về sau không có múa nhảy gì hết! Ở nhà cho bố. Lăng xăng rồi lại mang họa về
cho bố mẹ mày nữa.
Mẹ nó vội xoa dịu cơn giận của bố, còn nó chẳng biết làm gì ngoài khóc, nó khóc thật nhiều, khóc đến nổi thiếp đi trong giấc ngủ.
Thời gian cứ như vậy, ngày rồi lại ngày, mặt trời và mặt trăng nối tiếp nhau theo vòng xoay của quỹ đạo. Mọi việc làm thường ngày của nó đều phải có người giúp đỡ. Nó cảm thấy bất lực, nhưng không sao, mỗi lần như vậy nó đều tự nhủ Mẹ Maria sẽ ban cho nó sức mạnh vượt qua.
Mỗi lần như vậy nó lại càng thêm yêu mến và lần chuỗi nhiều hơn.
Hôm nay là ngày lễ dâng hoa đầu tháng. Nó bảo mẹ:
- Con muốn đi lễ mẹ ơi!- Nó đưa ánh mắt tha thiết đến độ mẹ nó không đành đoạn chối từ
được.
- Mẹ sẽ cùng bố đưa con đi lễ.
- Làm thế nào hả mẹ? Từ lúc con bị tai nạn đến giờ bố chỉ đến nhà thờ vào ngày Chúa Nhật cho phải thôi. Bố bỏ hẳn giờ lần chuỗi gia đình thường ngày lại còn hay nhậu khuya nữa. Con biết tại con mà bố buồn. Chắc bố đang trách móc Mẹ Maria lắm!
- Không sao đâu con! Rồi bố con sẽ hiểu tất cả chỉ là thử thách và tai nạn của con chỉ là ngoài ý muốn thôi.
Mẹ vừa dứt lời thì bố đã về đến nhà. Hôm nay bố đi làm về sớm hơn mọi ngày, bố không nhậu nữa. Nó gọi bố đến và nói với mẹ rằng nó muốn nói chuyện riêng với bố. Mẹ nó hiểu chuyện liền lên lầu và chuẩn bị đồ đạc sạch sẽ để đi lễ.
- Bố ơi, con xin lỗi bố rất nhiều!
- Vì chuyện gì hả con?- Bố nó ra vẻ ngạc nhiên.
- Vì con đã đi xe máy đến nhà thờ mà không xin phép bố để xảy ra tai nạn này làm bố buồn. Con biết bố thương con nhưng con xin bố đừng vì vậy mà trách Mẹ Maria và bỏ lễ. Con sợ ma quỷ cám dỗ bố của con.
- Diệu Linh của bố à…- Bố nó mỉm cười và ôm nó vào lòng- Bố xin lỗi vì đã lớn tiếng với con. Bố sẽ đi lễ lại và nhà mình sẽ đọc kinh tối với nhau như trước con yêu à. Hôm nay bố đi làm về sớm để đưa con và mẹ đến nhà thờ xem các bạn dâng hoa đây. Con yêu đừng buồn nữa, cứ cố gắng lần hạt Mân Côi để cầu nguyện cho chân con mau khỏe lại và cầu nguyện cho bố mẹ nữa.
- Dạ, bố!
Giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống bờ vai của bố và rồi nó cảm ơn Mẹ Maria đã giúp gia đình nó vượt qua sóng gió và gắn chặt tình cảm với nhau hơn. Sức mạnh của tràng chuỗi Mân Côi mà nó lẫn mỗi ngày thật rất linh nghiệm và đầy tràn bất ngờ mà Mẹ gửi đến.
Cả gia đình Diệu Linh cùng nhau đến nhà thờ trong niềm hạnh phúc. Tiếng cười đã quay trở lại ngôi nhà bé nhỏ này. Tiếng hát ca và tràng chuỗi Mân Côi lại vang lên mỗi đêm, đầy tràn yêu thương và trìu mến như Mẹ đang hiện diện cùng gìn giữ đàn con thơ bé của Mẹ...

Thật vậy, có nhiều điều trong cuộc sống vốn dĩ đã được Chúa định sẵn và bạn phải chấp nhận nó cho dù là khó khăn đến đâu. Một là bạn đón nhận và vượt qua hoặc là bạn ủ dột và tự dày vò bản thân rồi sẽ bị xã hội đào thải. Hãy đón nhận Thánh Giá Chúa gửi đến vì Ngài đã vạch ra cho bạn con đường tương lai, và sức mạnh Ngài ban sẵn cho bạn ngay từ vạch khởi điểm đó là Đức Mẹ và tràng chuỗi Mân Côi. Hãy siêng năng cầu nguyện với Mẹ, và bạn sẽ cảm nhận được tình yêu và sức mạnh phi thường mà Mẹ sẽ ban, cho kẻ hăng say yêu mến Mẹ và tràng chuỗi vô giá này.

*Maria Trịnh Thị Mỹ Phương - Giáo xứ: Tuy Hòa, Giáo phận: Qui Nhơn
Cho con xin làm vị mặn của muối
Ướp cho đời khi những lúc nhạt phai
Tình Giêsu con loan truyền mãi mãi
Làm hạt muối con ướp mặn đời ai.

Cho con xin làm ngọn gió miệt mài
Thổi hồn ai khi còn nhiều chai đá
Lời Giêsu con thực thi khiêm hạ
Làm ngọn gió con thổi đến tình Cha.

Cho con xin làm ánh nến rực hồng
Thắp cho đời khi tiết trời sang đông
Sưởi hồn ai vào những đêm cô quạnh
Làm ngọn nến đốt lên trái tim nồng.

* Anê Trần Thị Cẩm Lệ (Gx.Kiên Ngãi, Gp. Qui Nhơn)

Maria, Mẹ con ơi!
Đẹp xinh diễm phúc rạng ngời hào quang.
Mary, Mẹ khắp nhân gian,
Con xin hát khúc ca vang về Người.
Nụ hoa dâng Mẹ thắm tươi,
Tỏa lòng thành kính thay lời tạ ơn.
Con sai không chút giận hờn,
Mẹ thương tha thứ yêu hơn mỗi ngày.
Dạy con lẽ phải điều hay,
Hướng lòng mến Chúa hăng say tông đồ.
Rao lời Chúa khắp thành đô,
Ai ai cũng biết Kitô nhân lành.
Hiến dâng phục vụ chân thành,
Noi gương theo Mẹ, em anh sum vầy.
Nhờ Mẹ ơn Chúa tràn đầy,
Đoàn con hưởng phúc, sớm ngày bình an.
Đường đời lắm lúc gian nan,
Nguyện xin Mẹ giúp ủi an tâm hồn.
"Mary", Mẹ của riêng con,
Bên con mọi lúc, để con tựa vào!

Maria Trần Thị Ngọc Huyền

Giáo xứ Phú Lâm, Giáo phận Xuân Lộc – sinh năm: 2001

Nếu tình Chúa là biển cả bao la
Con ước mong là con sóng nhỏ bé
Để bên Chúa như con thơ bên mẹ      
Luôn an bình dẫu bão táp phong ba.

Nếu tình Chúa là muôn vạn lời ca
Con chỉ xin như một nốt trầm xao xuyến
Để trong Chúa tình con được hòa quyện
Luôn bên Ngài sẽ mãi không lìa xa.

Nếu tình Chúa là vũ trụ ngân hà
Con sẽ xin là một hành tinh nhỏ
Để yêu Chúa dù sớm khuya, mờ tỏ
Luôn dâng Ngài những tình cảm thiết tha.

Tình yêu Chúa độ lượng tựa tình cha
Vẫn dạt dào thân thương như tình mẹ
Luôn nuôi dưỡng xác hồn con mạnh khỏe

Mãi muôn đời tình Chúa con ngợi ca.

Giuse Nguyễn Mậu Linh Vũ (Giáo phận Qui Nhơn)


Đời dương thế bao nhọc nhằn lam lũ
Cớ sao người vẫn chưa biết thương nhau?
Cuộc sống này còn chưa đủ gian khổ
Hay lẽ gì mãi rắc gieo đắng sầu?

Phận yếu đuối, mấy ai sống hoàn hảo
Hà cớ gì cứ đoán xét, chê bai?
Sao không bớt cho nhau những phiền não?
Xén bớt buồn mà nối vui thêm dài.

Sao không thử cho nhau bàn tay ấm?
Sao không thử cho nhau nụ cười hiền
Sao không thử cho nhau những nồng thắm?
Sao không thử cho nhau những bình yên?

Lạy Thiên Chúa, là cội nguồn ánh sáng
Xin ban thêm tình yêu nơi mỗi người
Để yêu thương sẽ xóa đi thù oán

Để mỗi ngày đều là những  niềm vui.

Đôminicô Nguyễn Đình Văn (Giáo phận Qui Nhơn)

Độp…Độp…Độp…
Mưa, đã mưa rồi! Cơn mưa xuân đầu tiên đã đến mang theo không khí mát mẻ cho mọi người. Mưa không to cũng không quá nhỏ. Mưa đủ để làm cho cây lá đâm chồi nảy lộc. Mọi người mừng vui hớn hở, vì rồi đây sẽ được mùa một cách tốt đẹp trong sự quan phòng và yêu thương của Thiên Chúa.
Nó ngồi một mình trong căn phòng to rộng trên lầu hai. Nó ngồi nhìn ra cửa sổ khá lâu nhưng không hề để ý những cảnh vật xung quanh mình đang thay đổi. Tách cà-phê sữa nóng đã hết từ lâu nhưng vẫn còn nằm trong đôi tay của một chàng trai vừa bước sang tuổi mười tám được hai ngày. Cái nhìn xa xăm nhưng trong lòng lại mang nhiều cảm xúc. Chiếc ti-vi phát sóng tiểu phẩm hài vẫn còn chưa tắt. Nhưng điều đó cũng không thể đủ để làm cho con người ta vui và trưởng thành hơn được. Có lẽ nó đang ngẫm nghĩ lại cuộc đời chăng?
Nó là con của một gia đình tương đối khá giả và rất được cha mẹ nuông chiều. Nó có được mọi thứ nó muốn nhưng có hai thứ nó không bao giờ có được, đó chính là sự trưởng thành và tình cảm của mọi người xung quanh. Vì tính ích kỉ và xem thường người khác đã che mất lương tâm và là vật cản đường cho chính con người nó được trưởng thành. Nhưng có lẽ, nó không bao giờ nhận ra điều đó nếu nó không học điều tốt đẹp từ Thiên Chúa.
Sống trên đời ai cũng muốn mình được trưởng thành hơn cả về thể xác lẫn tâm hồn, và đương nhiên nó cũng có quyền cho mình suy nghĩ đó. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại nó lại thấy điều đó rất dễ dàng đối với chúng bạn mà lại khó khăn đối với bản thân. Mỗi lần như vậy, nó lại tìm gặp Sơ sau mỗi giờ học giáo lý vào chiều Chủ Nhật. Câu trả lời quen thuộc mà Sơ dành cho nó mỗi lúc như vậy là: “Con hãy tập cách nói chuyện với Thiên Chúa, chỉ có Ngài mới thấu hiểu con. Và con hãy thật lòng xin Người hoán đổi con!”. Câu nói này nó thuộc hơn thuộc bài mà cơ hội cho nó thì nó chưa nhận ra.
Cơn mưa đã tạnh trong dòng suy nghĩ của nó từ lúc nào… Nó nhận ra tiếng trò chuyện dưới nhà của mẹ và hàng xóm. Đặt tách cà-phê lên bàn học, nó nhẹ nhàng xuống cầu thang. Nó nhíu mày và tỏ vẻ không thích khi thấy bọn trẻ đang tò mò chăm chú những món đồ của nó: Hồ cá, bộ đồ chơi xếp hình, và mấy con thú ngồi bông…Quay sang, nó thấy Mẹ đang loay hoay xếp gọn những bồ đồ cũ đã từ lâu nó không còn dùng đến nữa để cho hàng xóm.
Cố nén hơi thở một cách chậm rãi nhưng tích ích kỉ và cảm xúc của nó lại tràn về. Nó vừa chạy nhanh xuống nhà vừa nói:
- Mấy đứa nhỏ tránh ra, đừng động vào đồ của tao. Tao không thích chúng mày đụng vào nó…
Bọn trẻ hoảng sợ ngơ ngác tròn xoe đôi mắt nhìn nó. Mẹ nó quay sang:
- À! Con còn đồ…
Mẹ chưa nói hết lời, nó vội ôm hết số quần áo trong tay.
- Con không muốn cho họ quần áo của con. Mẹ bảo họ về hết đi.
Câu trả lời khiến ai cũng im lặng, mẹ nó thì đỏ mặt và cảm thấy xấu hổ. Cô hàng xóm vội nói:
- Dạ, vậy khi khác em lại đến. Cảm ơn chị nhiều… Về thôi chúng con!
- Dạ, dạ… Thành thật xin lỗi chị nhiều quá… Em chào chị!
Bỏ lại mọi thứ không một chút quan tâm, nó đóng mạnh chiếc cửa của căn phòng và nằm trên chiếc giường suy nghĩ. Cánh cửa phòng đóng cũng giống như nó đang đóng cửa sổ tâm hồn vậy. Nó chẳng còn nghe thấy ai xung quanh cả. Phút lắng đọng tâm hồn, nó lại càng suy nghĩ nhiều hơn…
Hôm qua, lúc ở tiệm may đồ, nó chợt thấy cô thợ may cắt bỏ tấm vải ra thành nhiều mảnh vụn và bỏ đi những mẫu vải không cần thiết nữa…
- Sao cô lại bỏ đi những phần đó?
- Mình chịu cắt bỏ những phần không dùng đến, chịu xé đi những cái mình không cần thì mình sẽ có một bộ quần áo đẹp hơn con à!
Nó lại tiếp tục suy nghĩ và nhớ đến lời mời gọi của Sơ, và biết bao nhiêu lần nó xin Chúa hãy hoán đổi tâm hồn nó, để nó có thể trưởng thành hơn. Nó phải biết từ bỏ tính hư nết xấu thì mới trưởng thành được, giống như tấm vải mà nó đưa cho cô thợ may. Ôi! Chúa ban cho nó tâm hồn như một tấm vải mà bao lâu nay nó đã làm gì với tấm vải ấy? Nó đã không cắt, không bỏ những tính xấu thì nó chẳng bao giờ tốt lành được.
Khi lòng chúng ta đóng cửa, thì Giêsu đã đến gõ cửa và an ủi chúng ta. Vì dù nó có ra sao thì Chúa chẳng bao giờ bỏ đi. Nó thầm xin lỗi và cảm tạ Chúa đã giúp nó nhận ra điều đó. Nó nhẹ nhàng xếp lại đống đồ cũ và đem xuống cho mẹ cùng với lời xin lỗi. Nụ cười hài lòng và cái ôm thật chặt giúp nó thấy đâu là hạnh phúc thật sự. Nó đã lớn và trưởng thành khi nó biết yêu thương và quan tâm tới người khác, có phải không?
Mở cuốn nhật kí, nó viết thêm những chân lí giúp nó trưởng thành hơn trong cuộc sống này: “Hãy biết từ bỏ những cái tầm thường để đón nhận những cái vĩ đại. Hãy biết xé lòng để thay đổi, để chính Thiên Chúa sẽ đổi thay”. Đóng cuốn sổ nhật kí, nó mở ra cuộc đời một hi vọng tràn đầy trong lòng.

Tiếng chuông chiều điểm nhẹ mời gọi nó đến với Chúa để Phục Sinh với Người. Sau cơn mưa trời lại sáng, nó lại khoác chiếc áo trắng mới may và cả chiếc áo tâm hồn bên trong nữa. Chợt nhận ra Giêsu chính là thầy dạy của nó: “Trong con mắt của Thiên Chúa, chúng ta chỉ thật sự trưởng thành khi chúng ta biết lắng nghe và thay đổi, từ bỏ những điều xấu…”.

Anê Trần Thị Cẩm Lệ (Gx.Kiên Ngãi, Gp. Qui Nhơn)

Bước chân quên lãng ai hay,
Lang thang khắp chốn đó đây là nhà.

Cuộc đời tạm, sẽ chóng qua,
Loay hoay lẻ bóng mình ta với Người.

Sống sao giữ mãi vui tươi,
Dù cho sóng gió dập vùi bủa vây.

Hồi tâm suy những phút giây,
Sướng vui buồn khổ ngất ngây trong lòng.

Cuộc đời cứ mãi long đong,

Phận người lo mãi chưa xong phận người…

Lucia Nguyễn Thị Hồng Nhi(Gx.Tân Dinh, Gp. Qui Nhơn)

Lại viết về Sài Gòn, viết về cái nơi chắc là không muốn nhưng tôi cũng phải gắn bó... Viết để những ai có ý định theo học tại Sài Gòn sẽ hiểu rõ hơn về cái chốn trăm người đến, vạn điều lo này...
Sài Gòn không được “đón” những cơn lũ như miền Trung quê tôi nhưng nó đã làm tôi thót tim khi nghe đến hai chữ “thất thủ”. Sài Gòn, người ta không tiếp khách nồng hậu như người miền Tây. Sài Gòn, càng không sâu sắc như người miền Bắc.
Nhắc tới Sài Gòn, ai trong chúng ta cũng nghĩ tới những con người bận rộn, bởi bận rộn nên họ vô cảm thế ấy. Nhưng không hẳn vậy đâu! Sài Gòn vẫn còn nhiều lắm những bàn tay sẵn sàng dang rộng để giúp đỡ mọi người...
Từ ngày bước chân vào Đội công tác xã hội của trường là từ ngày tôi thấy sự trưởng thành trong tôi đã lớn dần lên, yêu thương nhiều hơn và cho đi cũng nhiều hơn. Các chương trình của Đội làm tôi mất rất nhiều thời gian, nhưng bù lại tôi đã góp phần đem niềm vui, mang tiếng cười đến những em nhỏ, những cụ già, những con người cần lắm sự sẻ chia. Chương trình lớn thường niên được tổ chức vào đầu năm học của Đội là “Chia sẻ yêu thương”. Năm trước, chúng tôi đến với những đứa trẻ mồ côi ở một ngôi chùa thuộc Đồng Nai. Năm nay, tháng 11 vừa qua, chúng tôi đến với những con người bất hạnh khác ở một vùng khó khăn của huyện Nhà Bè. Dù đến đâu, tôi cũng thấy mình thật may mắn hơn họ. Bởi không được chọn cách mình sinh ra nên tôi thầm cảm ơn Chúa vì đã cho tôi được làm con Chúa, sống trong một gia đình hạnh phúc và có những con người luôn yêu thương tôi. Hai ngày tình nguyện trôi qua nhanh lắm dù việc lên kế hoạch, công tác gây quỹ, văn nghệ, chuẩn bị các thứ diễn ra trong thời gian khá dài.
Đó là một ngày làm việc tích cực bắt đầu từ việc thắp hương và quét dọn đền liệt sĩ, rồi đến phát quang, dọn đường, thông cống, tuyên truyền phòng chống muỗi lây truyền virus zika, thăm gia đình chính sách, bà mẹ Việt Nam anh hùng… Đến buổi tối là đêm giao lưu văn nghệ cùng người dân địa phương hết sức sôi nổi, trao học bổng cho những em học sinh nghèo vượt khó có thành tích cao trong học tập. Chúng tôi đã có cơ hội ngồi quay quần bên nhau cùng trò chuyện… Tuy trải qua một ngày dài làm việc chăm chỉ, nhưng có thể nhận thấy được tinh thần các bạn vẫn tràn đầy năng lượng. Đặc biệt còn một hoạt động không thể không kể ra, đó chính là “Ngày hội thiếu nhi” tại trường Tiểu học Dương Văn Lịch. Những gian hàng trò chơi, đồ chơi tái chế cho các em nhỏ tự do vui chơi, thể hiện sức sáng tạo. Có lúc chúng lại ngoan ngoãn ngồi lắng nghe chúng tôi tuyên truyền, tỏ ra hết sức hiểu biết trong cuộc thi nhà thông thái tí hon... Chỉ cần nhìn những nụ cười trong veo và ngây thơ ấy thôi cũng đủ khiến người ta cảm thấy ấm lòng.
- Chị ơi, sao đi bộ phải đi bên phải hả chị?
- Vì đó là quy định của luật giao thông đó em. Người ta phải thống nhất như vậy để đi đúng phần đường, tránh tai nạn giao thông.
- Vậy tại sao mình không đi bên trái hả chị?
Tôi lặng người chẳng biết trả lời em sao nữa...
- Chị ơi chị, sao tóc chị dài quá vậy?
- Tại chị là con gái, ba mẹ chị thích để tóc dài đấy em.
- Vậy con trai như em không được để tóc dài hả chị?
Tôi nhìn em cười, thương lắm các bạn!
- Em cũng muốn được chạy nhảy vui đùa cùng các bạn chị ơi! Khi nào chân em nó mới mọc hả chị?
Tim tôi thắt lại. Khi đặt mình vào tình cảnh đó, các bạn mới hiểu được cái cảm giác như khoét sâu đến tận đáy tim nó đau thế nào.
Nhiều khi bận quá muốn từ bỏ Đội nhưng câu nói của các bé, các cụ vẫn văng vẳng bên tai. Không biết lúc nhỏ mình có ngây ngô đến vậy không nhỉ? Không biết lúc già mình có được ai chăm sóc nữa không? Lâu rồi tôi mới bắt gặp được hình ảnh chân chất đó từ ngày vào Sài Gòn...

Tôi kể những câu chuyện đó để các bạn cảm nhận được một mặt nào đó của Sài Gòn. Cuộc sống này không ai là hoàn hảo cả. Thế nên, trân trọng các bạn nhé, những gì Thiên Chúa đã ban cho chúng ta, hãy biết cảm tạ hồng ân. Nếu ai trong các bạn có nguyện vọng muốn trở thành một sinh viên của Sài Thành, nên tham gia hoạt động xã hội nhiều để hâm nóng tâm hồn, chứ đừng để những thói hư tật xấu, những lười biếng, những lo toan cuộc sống lôi bạn đi mất! Sẽ đến lúc bạn thấy nhớ nhà, hối hận về những ngày còn ở bên cạnh cha mẹ, nuối tiếc vì những việc mình đã và không làm ở quá khứ. Và điều duy nhất, bạn rất mong được một lần về thăm gia đình khi bản thân bất lực mà không có ai để sẻ chia. Không dễ đâu các bạn! Vậy nên, ngay lúc này đây, tôi muốn các bạn hãy dùng chính đôi tay Thiên Chúa đã ban cho mình để sưởi ấm tâm hồn những ai mà bạn có thể.

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget